MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMÃ GEN X: KỶ NGUYÊN TRỖI DẬYChương 8

MÃ GEN X: KỶ NGUYÊN TRỖI DẬY

Chương 8

859 từ · ~5 phút đọc

Đường hầm số 9 là một ống tống lộ thiên, nơi rác thải lỏng từ Tầng Trung đổ xuống đáy biển. Trong bóng tối lờ mờ của những ánh đèn dự phòng sắp cạn năng lượng, Linh đang ôm chặt Mây, lưng tựa sát vào vách thép lạnh buốt. Phía trước họ, ba "Kẻ Thanh Trừng" trong bộ giáp cơ khí nặng nề đang chậm rãi tiến lại gần. Bước chân của chúng nặng đến mức mỗi nhịp dẫm xuống đều khiến mặt sàn rung chuyển.

"Giao đứa bé ra. Lệnh từ Tầng Cao không cần cả hai còn sống," giọng nói vang lên từ bộ giáp vô hồn, nghe chói tai như tiếng kim loại mài vào nhau.

Linh nhìn xuống Mây. Con bé không còn thở dốc nữa, đôi mắt nó nhắm nghiền nhưng làn da lại rung lên từng nhịp kỳ lạ. Nhớ đến lời dặn của Lam, Linh nhìn xuống dòng nước đen ngòm đang cuộn chảy dưới chân cầu thang sắt.

"Mây, tin anh Lam... tin chị..." Linh thầm thì, rồi cô dùng hết sức bình sinh, ôm lấy con bé nhảy thẳng xuống vực thẳm nước thải.

Đoàng! Đoàng!

Những phát súng nổ vang ngay trên đầu họ. Linh cảm thấy một cơn đau nhói ở vai nhưng nước đã nuốt chửng lấy cô. Cái lạnh và mùi dầu máy ập vào mũi, tai và miệng. Linh vùng vẫy trong vô vọng, phổi cô bắt đầu biểu tình. Nhưng ngay lúc cô sắp buông xuôi, một bàn tay thép đã tóm chặt lấy eo cô.

Lam xuất hiện như một bóng ma dưới nước. Anh không dùng đèn pin, nhưng đôi mắt anh tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ đủ để Linh thấy khuôn mặt anh – giờ đây đã trở nên góc cạnh và dữ dội hơn. Lam áp sát vào Linh, truyền một chút khí từ bình lặn cũ của mình cho cô, rồi nhanh chóng ra hiệu cho cô bám chặt vào một gờ đá ngầm.

Phía trên mặt nước, ba Kẻ Thanh Trừng đã kích hoạt giày phản lực, bay là là trên mặt nước, súng điện của chúng liên tục quét xuống dòng sông thải.

"Tên lặn rác ở dưới đó. Chỉnh chế độ đạn sang xung điện cao thế. Luộc chín chúng nó đi!"

Dòng nước bắt đầu tê rần. Lam cảm thấy những tia điện chạy qua da thịt mình. Thay vì bị co giật, mã gen trong người anh lại phản ứng bằng cách hấp thụ và khuếch đại luồng năng lượng đó. Lam gầm lên một tiếng dưới nước – một âm thanh không giống tiếng người, mà giống như tiếng sóng vỗ vào vách đá.

Anh lao lên khỏi mặt nước như một con cá kình.

Với tốc độ mà mắt thường không theo kịp, Lam bám lấy chân một gã giáp sắt, lôi mạnh hắn xuống nước. Tên lính gào thét, nhưng bộ giáp nặng nề của hắn nhanh chóng biến thành chiếc quan tài bằng thép dưới áp suất sâu. Lam không dừng lại, anh dùng chính khẩu súng điện của tên lính vừa hạ gục, bắn trả ngược lên phía trên.

Uỳnh!

Một khối nổ xanh lam bùng phát khi luồng điện chạm vào khí metan tích tụ trong đường hầm. Hai kẻ còn lại bị hất văng vào vách đá. Một đứa bị nát vụn bộ giáp ngực, đứa còn lại cố gắng tháo chạy nhưng Lam đã nhanh hơn. Anh phóng lên từ mặt nước, tay không xé toạc lớp kính bảo hộ của bộ giáp và bóp nát cổ họng kẻ bên trong bằng một sức mạnh nguyên thủy.

Không gian trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước chảy rì rào. Lam đứng đó, hơi thở anh phả ra làn khói trắng trong cái lạnh của hầm ngầm. Máu của kẻ thù dính đầy trên mặt anh, nhưng ánh nhìn của anh lại dịu lại khi quay về phía mặt nước.

Linh ngoi lên, dìu theo Mây. Con bé mở mắt, lạ thay, nó không hề sặc nước. Nó nhìn Lam, đưa bàn tay nhỏ xíu chạm vào vảy xanh đang dần hiện rõ trên cánh tay anh.

"Anh Lam... nước không làm em đau nữa," con bé thầm thì.

Lam bế Mây lên, nhìn Linh đang ôm lấy vết thương ở vai. Anh hiểu rằng, dù họ vừa thắng một trận, nhưng Thành phố S sẽ không để yên. Chúng sẽ cử cả một đội quân đến đây.

"Linh, chúng ta không thể đi lên nữa," Lam nhìn sâu vào bóng tối của đường hầm dẫn ra biển đại diện cho sự tự do nhưng cũng đầy chết chóc. "Thế giới mà chúng ta biết đã kết thúc rồi. Bây giờ, chúng ta sẽ đi tìm thế giới mà chúng đã cố giấu đi."

Linh nhìn về phía tòa tháp chọc trời xa xăm, nơi ánh sáng hào nhoáng của Tầng Thượng vẫn đang lấp lánh như một sự mỉa mai. Cô nắm lấy tay Lam, gật đầu.

Dưới đáy sâu của Thành phố S, ba cái bóng lặng lẽ lặn xuống, tan vào lòng đại dương đen thẳm, để lại sau lưng một đế chế bắt đầu rạn nứt từ móng tháp.