MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMÃ GEN X: KỶ NGUYÊN TRỖI DẬYChương 9

MÃ GEN X: KỶ NGUYÊN TRỖI DẬY

Chương 9

852 từ · ~5 phút đọc

Đại dương bên ngoài tòa tháp không phải là một nghĩa địa tĩnh lặng như Lam vẫn tưởng. Khi cả ba lặn sâu hơn, rời xa khỏi vùng nước bị ô nhiễm bởi dầu máy và chất thải của Thành phố S, một thế giới kỳ ảo bắt đầu hiện ra. Những rặng san hô đột biến phát quang rực rỡ dưới đáy biển, tỏa ra ánh sáng tím và vàng nhạt, soi rõ những đàn cá có vảy bạc lớn bằng bàn tay đang bơi lượn.

Mây dường như là người thích nghi nhanh nhất. Con bé không còn cần đến mặt nạ khí của Linh. Đôi mắt nó mở to, lấp lánh sự tò mò thay vì sợ hãi. Mỗi khi nó quạt tay, những vệt sáng lân quang lại cuốn theo sau như một dải lụa.

Tuy nhiên, sức lực của Linh có hạn. Dù Lam đã hỗ trợ cô bằng cách kéo đi, nhưng bộ đồ lặn của cô bắt đầu báo động hết năng lượng sưởi ấm.

"Lam... tôi... lạnh quá..." Giọng Linh run rẩy qua hệ thống truyền âm.

Lam lo lắng nhìn quanh. Giữa những vách đá ngầm dựng đứng, anh chợt nhận thấy một dãy ký hiệu kỳ lạ được khắc bằng tia laser: Hình một con cá mang đầu người.

Bất thình lình, từ những hốc đá tối tăm, hàng chục bóng người lao ra với tốc độ cực nhanh. Họ không mặc đồ lặn kềnh càng, chỉ quấn những lớp da cá nhám trên người. Tay họ cầm những ngọn thương làm từ xương cá voi và mảnh thép gỉ.

Lam lập tức đẩy Linh và Mây ra sau lưng, đưa tay lên thủ thế, ánh sáng xanh từ Mã Gen X trong anh rực lên như một lời cảnh báo.

"Dừng lại!" Một tiếng động truyền qua môi trường nước, trầm đục nhưng rõ ràng.

Một người đàn ông cao lớn, với làn da xám nhạt và những chiếc mang đỏ rực ở hai bên cổ, bơi chậm rãi tiến về phía họ. Ông ta không dùng bình oxy, lồng ngực trần vạm vỡ phập phồng một cách tự nhiên dưới nước. Khi nhìn thấy ánh sáng trên người Lam và đặc biệt là nhìn thấy Mây, ánh mắt sắc lẹm của ông ta bỗng chùng xuống.

"Mã Gen gốc..." Ông ta thào thào, rồi hạ vũ khí xuống. "Đã bao lâu rồi chúng ta mới thấy một mầm sống thực sự từ 'Nhà Ngục Sắt' đó thoát ra?"

"Các người là ai?" Lam cảnh giác hỏi.

"Chúng tôi là những kẻ bị ruồng bỏ. Những kẻ mà Tầng Cao gọi là 'lỗi gen'. Nhưng ở đây, chúng tôi gọi mình là Cư dân Thủy Triều." Người đàn ông ra hiệu cho đám lính lùi lại. "Cô gái kia sắp đóng băng rồi. Đi theo tôi, nếu các anh muốn cô ấy sống."

Họ được dẫn vào một hang động ngầm khổng lồ, nơi có một túi khí tự nhiên được duy trì bởi những loài tảo sinh oxy cao. Tại đây, Lam sững sờ khi thấy một ngôi làng nhỏ được dựng lên từ những xác tàu đắm và phế liệu. Hàng trăm người – già có, trẻ có – tất cả đều mang những đặc điểm đột biến khác nhau để sinh tồn dưới nước.

Người đàn ông tự giới thiệu là Đại, thủ lĩnh của khu trục này. Ông để Linh được chăm sóc bởi những người phụ nữ trong làng, rồi quay sang nhìn Lam.

"Cậu có biết tại sao bọn Tầng Thượng lại săn đuổi mã gen đó gắt gao đến thế không?" Đại hỏi, mắt nhìn vào cánh tay đầy vảy xanh của Lam.

"Vì chúng sợ chúng tôi tự do," Lam trả lời.

"Chỉ đúng một nửa thôi," Đại thở dài, chỉ tay về phía những luồng nước nóng đang phun ra từ đáy biển. "Các tòa tháp đang sụp đổ. Nền móng của chúng không được thiết kế để chịu đựng áp suất này mãi mãi. Tầng Thượng biết điều đó. Chúng cần Mã Gen X để tự biến đổi chính mình trước khi tòa tháp đổ sập. Chúng muốn làm chủ đại dương này, và khi đó, những người như chúng tôi sẽ bị quét sạch."

Lam siết chặt nắm tay. Sự thật còn tàn khốc hơn anh tưởng. Tầng Thượng không chỉ muốn cai trị trên cao, chúng còn muốn cướp luôn cả nơi trú ẩn cuối cùng của những người khốn cùng.

"Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cậu, Lam," Đại nói, giọng khẩn thiết. "Cậu không chỉ mang gen, cậu mang theo ký ức của 'Dự án Địa Cầu'. Chỉ có cậu mới biết cách mở các van xả áp suất ở đáy tòa tháp để cứu lấy những người còn kẹt ở Tầng Đáy trước khi thảm họa xảy ra."

Đêm đó, trong tiếng sóng ngầm vỗ về, Lam nhìn Mây đang ngủ yên giữa những đứa trẻ đột biến khác. Anh hiểu rằng mình không thể chạy trốn mãi được nữa. Anh phải quay lại. Không phải để trở thành nô lệ, mà để đánh sập cái nhà tù khổng lồ kia từ dưới đáy.