Trời tối. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt.
Phòng Lưu Trữ Hồ Sơ cũ kỹ của Sở Cảnh sát bốc lên mùi giấy cũ, bụi và sự ẩm mốc của thời gian. Viễn Kha đã huy động đội của mình, nhưng họ nhanh chóng bị choáng ngợp bởi hàng núi hồ sơ xăm hình được thu thập từ các tiệm xăm không hợp pháp lẫn hợp pháp suốt 10 năm.
Hạ Băng Di đến lúc 11 giờ đêm. Cô mặc một chiếc áo khoác măng tô dài, càng làm tôn lên sự nhỏ nhắn của cô trong căn phòng rộng lớn. Cô không nói gì, lập tức bắt đầu công việc.
"Tìm những bộ hồ sơ của các tiệm xăm hoạt động trong khoảng 8 đến 12 năm trước," cô yêu cầu Viễn Kha. "Đó là giai đoạn quan trọng của vụ án. Hắn ta đã bắt đầu lập kế hoạch từ rất lâu."
Viễn Kha và Băng Di cùng nhau lục lọi. Sự im lặng giữa họ trở nên căng thẳng.
"Tôi thấy hồ sơ này có vẻ đặc biệt," Viễn Kha rút ra một cuốn sổ tay nhỏ, cũ kỹ. Đó là sổ của một tiệm xăm đã đóng cửa. "Nhiều hình vẽ phác thảo rất đẹp, có cả ghi chú tâm lý."
Băng Di lập tức tiến đến, ánh mắt tập trung cao độ. Cô lật từng trang. Trong đó có những bức phác thảo hình xăm Hoa hồng đen, Chìa khóa, và nhiều hình xăm khác liên quan đến sự trừng phạt và giải thoát.
Cô chỉ vào một trang nhật ký viết tay ở cuối sổ: "Họa sĩ xăm hình này tên là Anh Tường. Anh ta không chỉ xăm, anh ta còn lắng nghe câu chuyện của khách hàng. Anh ta đã viết về nỗi sợ hãi của một vị khách sau vụ tai nạn, về sự im lặng đáng sợ. Và sau đó, Anh Tường mất tích."
"Mất tích?" Viễn Kha lập tức lấy điện thoại. "Không có hồ sơ mất tích nào khớp với tên Anh Tường trong danh sách thường xuyên."
"Có thể Anh Tường đã không mất tích một cách bình thường," Băng Di nói, giọng cô lạnh hơn. "Anh Tường là anh trai của Trương Lập, nạn nhân thứ hai (Chìa khóa). Hình xăm của nạn nhân thứ nhất (Hoa hồng đen) cũng là do Anh Tường xăm. Anh ta là Mắt Xích đầu tiên."
Viễn Kha dừng lại, nhìn Băng Di dưới ánh đèn mờ. Cô đang cầm cuốn sổ, vẻ mặt không hề mệt mỏi hay sợ hãi.
"Cô không biết mệt sao, Bác sĩ Hạ? Cô đang đối diện với một thứ rất nguy hiểm. Hắn ta có thể đang theo dõi chúng ta."
Băng Di khẽ lắc đầu, ánh mắt không hề rời cuốn sổ. "Nguy hiểm không phải là kẻ giết người đang theo dõi, mà là sự bất lực khi không thể hiểu được nỗi đau của kẻ gây tội. Khi tôi hiểu hắn, tôi sẽ không sợ hắn nữa."
Viễn Kha không nói gì nữa. Anh đặt một tách cà phê nóng không đường lên bàn, ngay cạnh tay Băng Di. Cô không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật đầu.
"Hãy tìm tất cả những khách hàng của Anh Tường. Đặc biệt là những người xăm hình liên quan đến sự che giấu hoặc trả thù." Viễn Kha nói.
Băng Di hít một hơi sâu, mùi cà phê nóng làm cô tỉnh táo hơn. Cô chỉ vào một tên trong danh sách khách hàng của Anh Tường. Tên này có hình xăm Chim Én, tượng trưng cho sự tự do bị đánh mất.
"Đây có thể là nạn nhân tiếp theo. Hoặc, là chính hung thủ," Băng Di kết luận, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh. "Bây giờ, chúng ta chạy đua với thời gian."