MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 2: Tiếng vỡ của thời gian

Màu Của Bóng Tối

Chương 2: Tiếng vỡ của thời gian

748 từ · ~4 phút đọc

Mùa hè năm ấy trong ký ức của Mộc Miên không phải màu đỏ của hoa phượng, mà là màu xám tro của những bức tường cũ và màu đen sâu thẳm từ chiếc kính râm của Thẩm Ngôn.

Sau lần gặp gỡ ở cổng, hình ảnh người đàn ông ngồi bất động như một pho tượng đá bên ban công cứ ám ảnh tâm trí cô bé mười hai tuổi. Mộc Miên bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để quan sát anh. Cô nhận ra Thẩm Ngôn có những thói quen cực kỳ chuẩn xác. Đúng tám giờ sáng, anh sẽ ngồi ra ghế mây. Đúng mười giờ, anh sẽ nhấp một ngụm trà đã nguội ngắt. Anh không bao giờ bật đèn, dù trời có tối sầm vì cơn mưa hạ sắp tới. Đối với một người mù, ánh sáng hay bóng tối có lẽ cũng chỉ là những khái niệm rỗng tuếch.

Một buổi chiều, cơn mưa rào đổ ập xuống thành phố S mà không báo trước. Mộc Miên đang mải mê vẽ tranh ngoài sân tập thể thì thấy Thẩm Ngôn vẫn ngồi đó. Nước mưa bắt đầu thấm đẫm chiếc sơ mi trắng mỏng manh của anh, dán chặt vào khuôn ngực gầy guộc. Anh không đứng dậy, cũng không chạy trốn, chỉ ngửa mặt lên trời, để mặc những hạt nước quất vào mặt.

Mộc Miên cuống cuồng thu dọn họa cụ, rồi không hiểu sao, cô lại cầm chiếc ô hoa nhí chạy băng qua con ngõ, leo lên cầu thang dẫn đến căn hộ của anh. Cánh cửa không khóa, hoặc có lẽ anh chẳng buồn khóa.

"Anh Thẩm Ngôn! Mưa rồi, sao anh không vào nhà?"

Mộc Miên thở hổn hển, giơ chiếc ô che lên đỉnh đầu anh. Thẩm Ngôn khẽ giật mình. Anh quay đầu về phía tiếng nói, đôi lông mày thanh tú nhíu lại.

"Là em sao? Cô bé đánh rơi bút màu?"

"Vâng, là em. Anh ướt hết rồi này."

Thẩm Ngôn im lặng một hồi lâu, rồi anh đưa tay ra, mò mẫm trong không trung. Mộc Miên run rẩy đưa tay mình ra để anh nắm lấy. Những đầu ngón tay của anh lạnh ngắt, nhưng làn da lại mềm mại đến lạ kỳ. Anh chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, rồi từ từ buông ra.

"Vào đi. Trong này không có gì đâu, đừng sợ."

Căn phòng của Thẩm Ngôn trống rỗng đến mức đáng sợ. Không có tranh vẽ, không có màu sắc, chỉ có mùi gỗ mục và mùi trà thanh đạm. Giữa phòng là một giá vẽ trống không, bên trên phủ một tấm vải điều đã bám bụi.

"Tại sao anh không vẽ nữa?" Mộc Miên ngây thơ hỏi khi đang giúp anh lau khô tóc bằng một chiếc khăn bông cũ.

Thẩm Ngôn ngồi trên giường, đôi mắt vẫn giấu sau lớp kính đen. Anh cười nhạt: "Em có bao giờ thử nhắm mắt lại và đi bộ không? Thế giới khi đó chỉ toàn là những hố sâu. Một người không thấy được ánh sáng, làm sao có thể vẽ được linh hồn của vạn vật?"

"Nhưng em thấy anh vẫn cầm bút chì mà?"

Thẩm Ngôn im lặng. Anh đưa tay lấy cây bút chì gỗ trên bàn, những ngón tay dài và gầy guộc miết nhẹ lên thân gỗ. "Đó là thói quen... hoặc là sự trừng phạt. Mỗi lần cầm nó, tôi lại nhớ mình đã từng có gì và đã mất đi những gì."

Mộc Miên nhìn anh, lòng trào dâng một nỗi xót xa mà cô chưa thể gọi tên. Cô bé mười hai tuổi khi đó chưa biết yêu là gì, chỉ biết rằng mình muốn bảo vệ người đàn ông này khỏi sự tĩnh lặng đáng sợ kia.

"Vậy... để em làm đôi mắt của anh nhé?" Mộc Miên thốt lên, giọng nói trong veo phá tan bầu không khí u uất. "Em sẽ kể cho anh nghe màu sắc của hôm nay. Hôm nay trời không chỉ có mưa, mà còn có màu tím nhạt của mây giông, màu xanh thẫm của lá cây bị ướt, và... cả màu trắng của chiếc áo anh đang mặc nữa."

Thẩm Ngôn khựng lại. Đã lâu lắm rồi mới có người nói với anh về màu sắc một cách chân thành như thế. Anh không từ chối, cũng không đồng ý, chỉ khẽ gật đầu. Đó là khởi đầu cho một mối ràng buộc kéo dài suốt những năm tháng thanh xuân của họ.