Năm mười tám tuổi, Mộc Miên chính thức nhận giấy báo trúng tuyển vào Học viện Mỹ thuật. Ngày cầm tờ giấy báo trên tay, người đầu tiên cô muốn chia sẻ không phải là cha mẹ, mà là người đàn ông sống trong căn hộ luôn khép hờ cửa ở phía đối diện.
Thẩm Ngôn của năm ba mươi tuổi vẫn vậy, như một bản tình ca buồn không có nốt kết thúc. Anh vẫn ngồi đó, nhưng gầy hơn, và sự trầm mặc dường như đã ngấm sâu vào từng thớ thịt.
"Anh Thẩm, em đỗ rồi! Em sẽ học khoa Hội họa dầu." Mộc Miên lao vào phòng anh, mang theo cả luồng gió mùa hạ nóng hổi và mùi hương thanh xuân rực rỡ.
Thẩm Ngôn đang pha trà, động tác của anh khựng lại một nhịp. Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt thanh tú: "Chúc mừng em. Cuối cùng 'đôi mắt' của tôi cũng đã có thể tự vẽ nên thế giới của riêng mình."
Nhưng Mộc Miên không cười. Cô tiến lại gần, nhìn vào sườn mặt của anh. Sự gần gũi trong suốt năm năm qua đã khiến cô không còn sợ hãi bóng tối của anh nữa. Cô đứng sát đến mức có thể ngửi thấy mùi xà phòng thanh khiết trên cổ áo anh.
"Em không muốn vẽ thế giới của riêng mình. Em muốn vẽ thế giới có anh."
Không gian bỗng chốc đặc quánh lại. Thẩm Ngôn đặt tách trà xuống bàn, giọng anh trở nên nghiêm nghị: "Mộc Miên, em lớn rồi. Có những lời không nên nói đùa."
"Em không nói đùa!" Cô bước tới, nắm lấy đôi bàn tay lạnh lẽo của anh. "Anh định đẩy em đi đến bao giờ? Anh dạy em cách cảm nhận cái đẹp, dạy em cách yêu cuộc đời này qua những màu sắc mà anh kể. Vậy tại sao anh không cho phép em yêu chính người đã mang lại tất cả những điều đó cho em?"
Thẩm Ngôn thở dài, anh khẽ rút tay ra, nhưng Mộc Miên lại càng nắm chặt hơn. Sự cố chấp của cô gái trẻ khiến anh thấy bất lực. Anh là một người mù, một kẻ tàn phế sống bám vào những hào quang đã tắt, làm sao anh có thể kéo cô vào vũng bùn này?
"Em là họa sĩ, em cần ánh sáng. Còn tôi... tôi chỉ là bóng tối." Thẩm Ngôn nói, giọng thấp và khàn.
"Vậy thì em sẽ là màu sắc của bóng tối đó."
Mộc Miên kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng kiên quyết lên gò má anh. Đó là nụ hôn đầu tiên, vụng về và đầy sợ hãi, nhưng nó đã chính thức phá vỡ cái vỏ bọc "thầy trò" mà Thẩm Ngôn đã dày công xây dựng suốt nhiều năm. Anh run rẩy, đôi môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào. Ranh giới ấy cuối cùng cũng đã nứt vỡ.