MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 5: Bản giao hưởng của xúc giác (H)

Màu Của Bóng Tối

Chương 5: Bản giao hưởng của xúc giác (H)

603 từ · ~4 phút đọc

Mùa thu năm đầu đại học, một cơn bão lớn đổ bộ vào thành phố. Sấm chớp rạch ngang trời, mưa quất liên hồi vào những ô cửa kính. Khu tập thể cũ bị cắt điện, chìm trong một màu đen đặc quánh.

Mộc Miên lo sợ Thẩm Ngôn ở một mình sẽ gặp nguy hiểm, cô lấy cớ sợ sấm sét để chạy sang nhà anh. Trong căn phòng tối om, Thẩm Ngôn ngồi trên sàn nhà, lưng tựa vào cạnh giường. Không có ánh đèn, người bình thường sẽ trở nên mù lòa, nhưng với anh, đây lại là thế giới mà anh thuộc về.

"Miên? Sao em lại sang đây? Ngoài kia nguy hiểm lắm." Thẩm Ngôn nhận ra tiếng bước chân quen thuộc.

"Em sợ... và em lo cho anh." Mộc Miên ngồi xuống cạnh anh, hơi thở cô dồn dập vì chạy nhanh và vì cả sự căng thẳng đang lớn dần trong lồng ngực.

Hơi ấm từ cơ thể Mộc Miên lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của cơn mưa ngoài kia. Trong bóng tối tuyệt đối, mọi giác quan khác đều trở nên nhạy cảm gấp bội. Thẩm Ngôn nghe thấy tiếng tim đập nhanh của cô, ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc ướt.

"Đừng sợ, có tôi ở đây." Anh đưa tay ra theo bản năng để trấn an cô.

Nhưng lần này, Mộc Miên không chỉ dừng lại ở việc nắm tay. Cô dẫn bàn tay anh chạm vào khuôn mặt mình, rồi từ từ di chuyển xuống cổ, dừng lại nơi nhịp đập hối hả ở hõm cổ.

"Anh Thẩm... đừng nhìn em bằng mắt nữa. Hãy nhìn em bằng đôi tay của anh được không?"

Lời khẩn cầu của cô như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Thẩm Ngôn run rẩy, sự kìm nén suốt bao năm qua sụp đổ hoàn toàn. Anh choàng tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng. Trong bóng tối, đôi bàn tay của một họa sĩ thiên tài bắt đầu "vẽ" lại hình dáng của người con gái anh yêu.

Anh chạm vào những đường cong thanh xuân, từ bờ vai gầy đến vòng eo thon nhỏ. Mỗi nơi tay anh đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Mộc Miên khẽ rên rỉ, cô chủ động vòng tay qua cổ anh, nụ hôn của họ nồng cháy và mang theo cả vị mặn của nước mắt.

Sự va chạm da thịt trong bóng tối mang lại một cảm giác mãnh liệt đến nghẹt thở. Thẩm Ngôn không nhìn thấy gì, nhưng anh cảm nhận được tất cả: sự mịn màng của làn da, sự run rẩy của những thớ cơ, và tiếng thở dốc đầy đam mê của Mộc Miên. Anh hôn lên đôi mắt cô, lên sống mũi, rồi trượt xuống xương quai xanh.

Cả hai quấn lấy nhau trên mặt sàn lạnh lẽo, nhưng trái tim họ lại như đang bốc cháy. Trong khoảnh khắc ấy, không còn thầy trò, không còn định kiến, không còn ánh sáng hay bóng tối. Chỉ còn hai linh hồn cô đơn đang tìm cách sưởi ấm cho nhau. Anh chiếm lấy cô bằng một sự chiếm hữu vừa dịu dàng vừa cuồng nhiệt, như thể muốn khắc ghi từng tấc da thịt của cô vào trong ký ức vĩnh cửu của mình.

Đêm đó, trong căn phòng nhỏ rách nát, Mộc Miên đã chính thức trở thành người phụ nữ của anh, và Thẩm Ngôn cũng lần đầu tiên thấy lại được "màu sắc" của cuộc đời mình – một màu hồng rực rỡ và đau đớn.