MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 6: Vị ngọt của trái cấm

Màu Của Bóng Tối

Chương 6: Vị ngọt của trái cấm

425 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu vào căn phòng nhỏ, Mộc Miên tỉnh dậy trong vòng tay của Thẩm Ngôn. Căn phòng vẫn đơn sơ như thế, nhưng trong mắt cô, mọi thứ dường như đã thay đổi. Cô nhìn người đàn ông đang ngủ say, gương mặt anh khi trút bỏ vẻ cao ngạo thường ngày trở nên thanh thản đến lạ.

Mộc Miên khẽ cử động, và ngay lập tức, Thẩm Ngôn tỉnh giấc. Dù không nhìn thấy, nhưng đôi tay anh theo bản năng siết chặt lấy cô, như sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mơ tan biến theo hơi sương.

"Em vẫn ở đây chứ?" Giọng anh khàn đặc, mang theo chút bất an.

"Em ở đây, Thẩm Ngôn. Em luôn ở đây." Cô vùi mặt vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn.

Những ngày sau đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất nhưng cũng lén lút nhất của họ. Mộc Miên vừa đi học ở Học viện Mỹ thuật, vừa dành mọi thời gian rảnh để chạy sang với anh. Cô mua thêm hoa, thay những tấm rèm cũ, mang vào căn hộ u tối ấy hơi thở của một tổ ấm thực sự.

Thẩm Ngôn bắt đầu chạm tay vào giá vẽ trở lại. Anh không vẽ tranh bằng màu sắc thông thường, mà anh vẽ bằng những đường nét nổi, bằng cảm nhận xúc giác. Anh vẽ Mộc Miên. Những bức chân dung không có gương mặt rõ ràng, nhưng ai nhìn vào cũng thấy được sự rung động mãnh liệt trong từng nét vẽ.

Tuy nhiên, sự hạnh phúc ấy không kéo dài được bao lâu trong một khu tập thể cũ nơi "tường cũng có tai". Những ánh mắt dò xét bắt đầu xuất hiện. Bà hàng xóm hay ngồi đầu ngõ bắt đầu xì xào khi thấy Mộc Miên ra vào nhà Thẩm Ngôn lúc tối muộn.

"Con bé nhà ông bà Mộc dạo này lạ lắm, cứ quấn lấy cái cậu mù bên ấy suốt. Con gái con lứa thế là không được."

Mộc Miên biết hết, nhưng cô mặc kệ. Cô tin rằng tình yêu của mình đủ lớn để che chở cho anh. Nhưng cô đâu biết rằng, với một người nhạy cảm và tự trọng như Thẩm Ngôn, những lời xì xào ấy giống như những nhát dao cứa vào lòng tự tôn của anh. Anh bắt đầu trầm mặc hơn, và đôi khi, cô bắt gặp anh ngồi lặng lẽ thở dài trong bóng tối.