MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trong TimChương 3

Màu Nắng Trong Tim

Chương 3

1,319 từ · ~7 phút đọc

Cái nắng của miền Trung không bao giờ chịu dịu dàng lâu. Chỉ mới sớm mai trời còn xanh ngắt như màu áo mới của con Mận, vậy mà đến quá trưa, không khí bỗng đặc quánh lại, oi nồng đến mức con chó vàng nhà tôi cũng chẳng buồn sủa, cứ nằm bẹp dưới gầm giường mà thở hồng hộc. Nội tôi nhìn ra phía chân trời, nơi những đám mây đen kịt đang kéo về như đoàn quân viễn chinh, khẽ tặc lưỡi: "Mưa xuống cho mát, nhưng mưa này là mưa dữ, liệu hồn mà đóng cửa nẻo nghe con".

Tôi dạ vâng cho có lệ, nhưng lòng dạ đã bay bổng ngoài cổng đình. Lời thề dưới gốc đa hôm qua vẫn còn nóng hổi trong lồng ngực. Với lũ trẻ chúng tôi, mưa rào không phải là thiên tai, mà là một đại tiệc của đất trời.

"Nam ơi! Ra mau!" – Tiếng thằng Tí Sún vang lên lảnh lót ngoài bờ rào dâm bụt.

Tôi lén nhìn vào nhà, thấy nội đã bắt đầu thiu thiu ngủ bên cạnh cuốn sách chữ Hán vàng ố, liền rón rén xách đôi dép nhựa cũ, phi thân qua cửa sổ. Ngoài kia, thằng Tí và con Mận đã đợi sẵn. Tí Sún hôm nay trông "sang" hơn hẳn vì trên tay nó cầm một ổ bánh mì dài ngoằng, thơm nức mùi bột mì nướng – một món quà xa xỉ mà bố nó vừa mua trên huyện về.

"Bố tớ cho đấy, tí nữa tắm xong ba đứa mình cùng đánh chén!" – Tí Sún vỗ vỗ vào ổ bánh mì được bọc kỹ trong tờ báo cũ, mắt sáng rực.

Vừa dứt lời, một tia chớp xé toang bầu trời, kéo theo tiếng sấm đùng đoàng khiến con Mận giật mình níu chặt lấy tay áo tôi. Rồi, "ào" một cái, mưa đổ xuống. Ban đầu là những giọt to bằng đầu ngón tay, đập xuống nền đất khô khốc tạo nên những vũng khói bụi mù mịt, rồi nhanh chóng chuyển thành một bức tường nước trắng xóa, mịt mùng cả lối đi.

"Cởi trần thôi!" – Tí hét lên đầy phấn khích.

Ba đứa tôi nhanh chóng trút bỏ những chiếc áo sơ mi sờn cũ, chỉ còn lại chiếc quần đùi da người. Cảm giác những giọt mưa lạnh ngắt chạm vào làn da đang nóng hầm hập vì nắng hè thật chẳng khác gì được tái sinh. Chúng tôi lao ra giữa sân đình rộng thênh thang, nơi nước mưa từ những máng xối chảy xuống thành dòng như những thác nước nhỏ.

Chúng tôi nhảy nhót, hò hét, rồi bắt đầu chơi trò "thủy chiến". Thằng Tí cầm ổ bánh mì giấu kỹ dưới một cái mái hiên nhỏ của nhà kho đình làng, rồi quay lại tham chiến. Nước mưa tràn vào mắt, vào miệng, vị nước mưa ngọt lịm quyện với mùi rêu mốc của mái đình cũ tạo nên một hương vị mà có lẽ những đứa trẻ thành phố chẳng bao giờ biết đến.

"Nhìn tớ nè!" – Tôi phấn khích chạy đà rồi thực hiện một cú trượt dài trên nền gạch sân đình vốn đã rêu xanh trơn trượt.

Nhưng cuộc vui chẳng bao giờ kéo dài mãi. Trong một phút quá đà, đôi chân gầy gò của tôi mất kiểm soát. "Rắc!". Một tiếng động khô khốc vang lên giữa tiếng mưa gào thét. Tôi ngã nhào vào dãy chậu hoa vạn thọ mà ông cụ Đạo thủ từ vẫn nâng niu như báu vật. Chiếc chậu gốm cổ rạn vỡ, đất cát tung tóe, mấy nhành hoa nát bấy dưới thân hình mảnh khảnh của tôi.

Cả không gian như đông cứng lại, dù mưa vẫn đang xối xả. Con Mận mặt tái mét, thằng Tí thì đứng khựng lại, đôi tay vẫn còn đang làm tư thế múa võ.

"Chết rồi... cụ Đạo mà biết thì... ông nội cậu sẽ đánh gãy chân mất Nam ơi!" – Mận mếu máo, nước mưa hay nước mắt chảy ròng ròng trên mặt nó.

Tôi run cầm cập, không hẳn vì lạnh mà vì sợ. Hình ảnh chiếc roi mây của nội hiện ra như một bóng ma. Trong lúc tôi đang tuyệt vọng nhìn đống đổ nát, thằng Tí Sún bỗng bước tới. Nó không nói gì, lẳng lặng đi nhặt những mảnh sành vỡ rồi dồn vào một góc tối. Nó nhìn tôi, ánh mắt kiên định đến lạ thường:

"Lời thề rồi. Có họa cùng chia. Cậu nín đi, tí nữa tớ bảo là tại tớ trượt chân xô vào cậu."

"Không được, ông tớ biết tính tớ, ông sẽ nhận ra ngay!" – Tôi nức nở.

Tí Sún không cãi lại, nó lẳng lặng chạy vào chỗ giấu ổ bánh mì. Ổ bánh mì giờ đã bị nước mưa hắt vào, mềm oặt và sũng nước, chẳng còn vẻ thơm giòn như ban đầu. Nó bẻ đôi, đưa cho tôi một nửa lớn hơn:

"Ăn đi lấy sức mà... chịu đòn. Đừng sợ, có tớ ở đây."

Miếng bánh mì sũng nước, lạnh ngắt và nhạt nhẽo, nhưng khi nhai, tôi lại cảm thấy một vị ngọt kỳ lạ len lỏi tận sâu trong cuống họng. Đó là vị của sự sẻ chia, vị của một thứ tình cảm còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi. Ba đứa trẻ ngồi túm tụm dưới mái hiên hẹp, chia nhau từng mẩu bánh mì ướt nhẹp giữa màn mưa trắng xóa. Con Mận lấy tà áo lau nước mưa cho tôi, còn thằng Tí thì cứ luyên thuyên kể về những trận đòn mà nó từng trải qua để tôi bớt sợ.

Đúng lúc ấy, bóng dáng một chiếc tơi lá hiện lên sau màn nước. Nội tôi. Nội đứng đó, đôi mắt nheo lại dưới vành nón lá, nhìn đống đổ nát của chậu hoa rồi nhìn ba đứa trẻ đang run rẩy nép vào nhau.

Nội không quát tháo. Nội bước đến, nắm lấy bàn tay đang tím tái vì lạnh của tôi. "Về nhà." – Nội chỉ nói đúng hai từ.

Tí Sún định lên tiếng nhận tội, nhưng nội giơ tay ra hiệu im lặng. Nội nhìn Tí, nhìn mẩu bánh mì còn sót lại trên tay nó, rồi nhìn sang con Mận. Một cái nhìn thâm trầm như muốn xuyên thấu tâm hồn chúng tôi.

Suốt quãng đường về, mưa vẫn không ngừng rơi, nhưng tôi cảm thấy bàn tay nội rất ấm. Về đến hiên nhà, nội bắt tôi đứng vào góc, còn nội đi lấy chiếc roi mây. Tôi nhắm nghiền mắt, chờ đợi cơn đau ập đến. Thế nhưng, thứ tôi nhận được không phải là lằn roi, mà là một gáo nước gừng nóng hổi nội dội lên vai.

"Đau lòng nhất không phải là cái chậu hoa vỡ," – Nội vừa lau người cho tôi bằng chiếc khăn bông thô ráp, vừa nói trầm ngâm – "Mà là thấy cháu mình biết nói dối để bảo vệ nhau, nhưng lại không biết tự bảo vệ mình khỏi cái lạnh. Tình bạn là quý, nhưng đừng dùng nó để bao biện cho sự cẩu thả."

Tôi oà khóc, lần này là khóc vì nhẹ nhõm và vì hối lỗi. Thằng Tí và con Mận đứng ngoài cổng, đầu thò qua khe hàng rào, thấy tôi không bị đánh thì mới thở phào nhẹ nhõm. Tối hôm đó, dưới ánh đèn dầu tù mù, tôi ngồi viết bản kiểm điểm đầu đời, mùi nước gừng nồng nàn quyện với mùi mưa ngoài hiên.

Trận mưa rào ấy đã cuốn trôi đi sự ngây ngô thuần túy, để lại trong tôi một bài học về sự can đảm và lòng trung thành. Ổ bánh mì chia đôi ngày hôm đó, mãi mãi là món ăn ngon nhất mà tôi từng được nếm trong đời, bởi nó mang hương vị của một lời thề không bao giờ phai nhạt.