MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trong TimChương 4

Màu Nắng Trong Tim

Chương 4

1,036 từ · ~6 phút đọc

Mưa đã tạnh từ lâu, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái tranh xuống chum sành đặt dưới hiên nhà: tỏng... tỏng... nhịp nhàng như hơi thở của đêm. Trong căn nhà gỗ ba gian thơm mùi gỗ mít, ánh đèn dầu lạc rung rinh theo mỗi nhịp gió thổi qua khe cửa, hắt bóng nội lên bức tường vôi trắng thành một hình nhân cao lớn, lặng lẽ.

Sau trận mưa rào và màn "cứu viện" bất thành của thằng Tí, tôi vẫn phải đối mặt với thực tại. Nội không đánh tôi ngay lúc ấy, nhưng sự im lặng của ông còn đáng sợ hơn cả ngàn vạn lằn roi. Nội ngồi trên chiếc tràng kỷ, tay cầm một mảnh gốm vỡ của chiếc chậu hoa vạn thọ chiều nay. Ông dùng một chiếc khăn lụa cũ, nhẹ nhàng lau đi lớp bùn còn bám trên đó.

"Lại đây, Nam," Nội gọi, giọng trầm và đặc quánh như nước trà xanh để lâu.

Tôi lí nhí bước tới, hai đầu gối vẫn còn run run. Nội đặt mảnh gốm xuống bàn, bên cạnh là chiếc roi mây bóng loáng.

"Cháu có biết chiếc chậu này từ đâu mà có không?"

Tôi lắc đầu, cổ họng nghẹn đắng. Với tôi, đó chỉ là một cái chậu gốm màu nâu sòng, cũ kỹ và sứt sẹo.

Nội thở dài, ánh mắt ông nhìn xa xăm vào khoảng không hun hút phía sau cánh cửa: "Đây là kỷ vật duy nhất của bác cả cháu. Năm đó, trước khi đi chiến dịch, bác ấy đã tự tay nặn cái chậu này tại lò gốm đầu làng, rồi trồng vào đó một nhành hoa vạn thọ, bảo với nội rằng: 'Bố đợi con về, hoa này sẽ nở rực cả sân'. Bác cháu không về nữa, nhưng cái chậu này thì vẫn ở đây suốt hai mươi năm qua."

Tim tôi thắt lại. Tôi nhìn mảnh gốm vỡ, giờ đây nó không còn là một vật vô tri, mà là một phần xương máu, là nỗi đau đáu của nội suốt nửa đời người. Tôi chợt hiểu ra vì sao mỗi sáng sớm, nội đều dành hàng giờ để tỉa tót cho nhành hoa ấy, và vì sao khi tôi làm vỡ nó, nội lại đau đớn đến thế.

"Nội nghiêm khắc với cháu, không phải vì nội ghét bỏ cái tính hiếu động của cháu," Nội cầm chiếc roi mây lên, nhưng không giơ cao. "Nội nghiêm là để cháu biết quý trọng những gì xung quanh mình. Đời người như cái chậu gốm này vậy, nặn ra thì khó, giữ cho nguyên vẹn thì càng khó hơn, nhưng đập vỡ nó thì chỉ cần một phút bốc đồng."

Nội bắt tôi nằm xuống phản gỗ. Tiếng lạch cạch của chiếc roi mây chạm vào mặt gỗ khô khốc khiến tôi nổi da gà. "Nằm xuống. Hai roi vì tội ham chơi quên lời dặn. Một roi vì tội kéo cả bạn vào vòng nguy hiểm."

Chát!

Lằn roi đầu tiên giáng xuống. Nó không đau như tôi tưởng, hay có lẽ nỗi ân hận đã làm tê liệt cảm giác da thịt. Tôi cắn chặt môi, không dám phát ra tiếng khóc. Chát! Lằn thứ hai. Tôi thấy cay xè nơi sống mũi. Đến lằn thứ ba, khi chiếc roi vừa chạm vào mông, tôi nghe thấy tiếng động lạ ngoài cửa sổ.

Một cái đầu trọc lóc với hai chiếc răng sún lấp ló sau song cửa. Thằng Tí! Nó đứng đó từ lúc nào, tay ôm một cái chậu đất nung khác, cũ mèm và bám đầy rêu. Nó thào thào nói nhỏ, đủ để tôi và nội nghe thấy: "Ông ơi... ông đừng đánh bạn Nam nữa. Cháu... cháu đền cho ông cái chậu này. Chậu này nhà cháu cũng quý lắm, bà cháu dùng để muối cà, bền lắm ông ạ!"

Nội dừng tay, nhìn thằng Tí. Một sự im lặng bao trùm. Rồi, tôi thấy vai nội khẽ run lên. Nội không cười, nhưng ánh mắt ông có một sự dao động lạ lùng.

"Cái thằng ranh này, chậu muối cà mà đi đền cho chậu hoa à?" Nội buông chiếc roi mây xuống, tiếng roi rơi trên sàn nghe nhẹ bẫng.

Nội bước ra cửa sổ, xoa đầu thằng Tí qua khe song gỗ: "Về nhà đi con, khuya rồi. Bảo bà con là cái chậu hoa của ông Giáo vỡ rồi, nhưng cái tình làng nghĩa xóm thì vẫn còn nguyên."

Tối hôm đó, nội không đánh tôi thêm roi nào nữa. Ông bắt tôi ngồi cạnh, rồi hai ông cháu cùng nhau dùng nhựa cây và dây mây khéo léo gắn lại những mảnh vỡ của chiếc chậu gốm. Dù những vết nứt vẫn còn đó, lồi lõm và thô ráp, nhưng nội bảo: "Vết nứt cũng là một phần của lịch sử. Quan trọng là mình biết sửa chữa nó."

Khi tôi trở về buồng ngủ, con Mận đã đợi sẵn ở hàng rào tre từ bao giờ. Nó nhét qua khe lá cho tôi một chiếc lá chuối gói bên trong là mấy miếng cao dán tự chế từ lá cây và vôi trầu. "Cậu có đau lắm không? Thằng Tí nó về bảo ông nội cậu cầm roi to lắm, tớ lo muốn chết."

Tôi cầm gói lá, cảm giác hơi ấm từ đôi bàn tay nhỏ bé của con Mận vẫn còn vương lại. Dưới ánh trăng khuyết, tôi nhìn ra phía gốc đa đầu làng. Tôi chợt nhận ra, lằn roi mây của nội không chỉ mang lại nỗi đau, mà nó còn là sợi dây vô hình kết nối tôi với những giá trị của quá khứ, và tình bạn của thằng Tí, con Mận chính là thứ thuốc giảm đau hiệu nghiệm nhất thế gian này.

Tôi nằm xuống giường, mông vẫn còn hơi xót, nhưng lòng nhẹ tênh. Tiếng côn trùng rỉ rả ngoài đồng ruộng hòa cùng tiếng đọc bài thầm thì của nội ở gian trên. Tuổi thơ của tôi, với những lằn roi mây và những chậu hoa vỡ, cứ thế thấm đẫm vào từng thớ thịt, để mỗi khi cơn mưa rào đi qua, tôi lại thấy mình lớn thêm một chút.