MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trong TimChương 6

Màu Nắng Trong Tim

Chương 6

1,144 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng vàng ruộm của ngày hôm trước vừa tắt, làng tôi đã kịp khoác lên mình một tấm áo choàng huyền bí của đêm rằm tháng Bảy. Trăng rằm ở miền quê to và tròn vành vạnh như cái mâm đồng của bà nội, tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt, trong vắt, phủ lên rặng tre, bãi bồi một màu bạc hư ảo.

"Hú... hú... Nam ơi! Mận ơi!"

Tiếng gọi của thằng Tí Sún vang lên từ phía bờ đê. Đêm nay, "Bộ ba siêu quậy" không đi đột kích vườn tược, mà có một nhiệm vụ quan trọng hơn: Đi thả diều đêm và nghe chuyện ma. Chúng tôi tin rằng vào đêm trăng tròn nhất trong năm, nếu thả diều, những ước mơ viết trên cánh diều sẽ theo tiếng sáo bay thẳng lên cung trăng cho chị Hằng trông thấy.

Con diều của chúng tôi là một tuyệt tác được làm từ tre già và giấy xi măng, dán bằng nhựa hồng xiêm dính chặt như keo sắt. Phía trên đầu diều, Tí Sún đã kỳ công gắn một chiếc sáo tre bé xíu. Khi gió lộng từ sông vào, chiếc sáo phát ra tiếng vi vu, vi vu trầm bổng, lúc xa lúc gần, như tiếng thủ thỉ của đất trời.

Chúng tôi nằm dài trên cỏ mịn của triền đê, cảm nhận hơi sương mát lạnh thấm qua lớp áo mỏng. Trên cao, cánh diều chỉ còn là một chấm đen nhỏ nhoi giữa biển trăng, nhưng tiếng sáo thì vẫn lồng lộng.

"Cậu có nghe thấy gì không Nam?" Mận thầm thì, nó xích lại gần tôi hơn, đôi mắt tròn xoe nhìn vào những bụi dứa dại đen thẫm dưới chân đê.

"Tiếng sáo diều chứ gì, hỏi lạ." Tôi đáp, nhưng thực tế tim cũng bắt đầu đập nhanh hơn một nhịp.

"Không... không phải tiếng sáo." Mận hạ thấp giọng, vẻ mặt nghiêm trọng lạ thường. "Bà tớ bảo, đêm rằm tháng Bảy là lúc cửa ngục mở ra. Những tiếng gió hú qua kẽ lá kia không phải là gió đâu, là tiếng của 'những người khuất mặt' đang đi tìm đường về nhà đấy."

Thằng Tí Sún bình thường gan lì là thế, vậy mà nghe đến đây cũng nuốt nước bọt cái ực. Nó cố tỏ ra bản lĩnh, vỗ ngực cái đốp: "Hừ, ma với chả quỷ! Có tớ đây, đứa nào dám hiện ra? Tớ kể cho mà nghe, chuyện này mới là thật nè. Các cậu có biết cây đa đầu làng mình không?"

Tôi và Mận gật đầu lia lịa. Cây đa cổ thụ – nơi chúng tôi lập lời thề – vốn là nơi linh thiêng nhất làng.

"Người ta bảo..." Tí Sún bắt đầu kể, giọng nó run run một cách cố ý để tăng thêm phần kịch tính. "Ngày xưa, có một người gánh hàng rong đi ngang qua gốc đa vào đêm tối trời. Bỗng nhiên, người đó thấy một đứa trẻ ngồi khóc thút thít dưới rễ cây. Ông ấy thương tình lại gần định cho cái kẹo, thì đứa trẻ ấy ngước mặt lên... không có mắt, không có mũi, chỉ có một khuôn mặt phẳng lì như cái bánh đúc!"

"Ối!" Con Mận hét lên một tiếng nhỏ, rúc đầu vào sau lưng tôi.

Tôi thấy tóc gáy mình dựng đứng cả lên. Gió bỗng nhiên thổi mạnh hơn, tiếng sáo diều trên cao đột ngột rít lên một hồi sắc lạnh như tiếng ai oán. Giữa không gian tĩnh mịch của đêm đồng nội, một tiếng soạt... soạt... từ bụi chuối phía dưới chân đê vang lên.

Ba đứa tôi nín thở. Một cái bóng trắng loang lổ từ từ nhô lên từ đám lá.

"Ma... ma hiện hình kìa!" Tí Sún quên cả lời thề "có họa cùng chia", nó buông sợi dây diều ra, định co giò chạy.

Cái bóng trắng ấy tiến lại gần hơn, lù lù và phát ra tiếng kêu khò khè. Con Mận nhắm tịt mắt, miệng lẩm bẩm: "Con lạy ông đi qua con lạy bà đi lại, con chưa ăn xoài trộm nữa đâu...". Nhưng cái bóng ấy không bắt chúng tôi đi, mà chỉ cất lên một giọng nói quen thuộc:

"Mấy đứa bay làm gì mà tụ tập ở đây giữa đêm hôm thế này? Để diều bay mất rồi kìa!"

Chúng tôi định thần lại. Hóa ra đó là ông Giáo – nội của tôi. Nội đang khoác một chiếc áo tơi bằng lá cọ màu trắng ngà để tránh sương đêm, tay cầm chiếc đèn bão đi tìm tôi về đi ngủ.

Nỗi sợ hãi tan biến, nhường chỗ cho sự xấu hổ. Cuộn dây diều của thằng Tí đã tuột khỏi tay, cánh diều mang theo tiếng sáo đã bị gió cuốn đi xa, mất hút vào phía bìa rừng sẫm tối. Tí Sún nhìn theo, vẻ mặt tiếc hùi hụi: "Thế là mất tiêu con diều rồi..."

Nội bước lại gần, ngồi xuống triền đê cùng chúng tôi. Nội nhìn vầng trăng đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu, rồi ôn tồn bảo: "Ma quỷ không đáng sợ bằng cái tâm gian dối đâu các con ạ. Người làng mình hay kể chuyện ma là để răn dạy con cháu đừng đi chơi về muộn, đừng sa chân vào những nơi nguy hiểm. Chứ trăng thanh gió mát thế này, hồn cốt tổ tiên chỉ về để phù hộ cho con cháu được bình an thôi."

Nội lấy từ trong túi áo ra mấy hạt sen tươi đã bóc vỏ, chia cho mỗi đứa một ít. Vị hạt sen ngọt bùi, thanh mát làm dịu đi cái nóng hổi của nỗi sợ vừa rồi. Chúng tôi ngồi cạnh nội, nghe nội kể về những tích cổ của làng, về việc ngày xưa ông bà đã giữ đất, giữ làng như thế nào qua những mùa giăng gió.

Đêm rằm ấy, dù mất đi cánh diều tâm huyết, nhưng chúng tôi lại nhận được một thứ ánh sáng khác – ánh sáng của sự thấu hiểu và che chở. Tiếng sáo diều lạc mất ngoài kia, có lẽ đã mang theo lời thề của ba đứa trẻ gửi đến tận cung trăng.

Trên đường về, đi qua gốc đa già, tôi không còn cảm thấy sợ hãi khuôn mặt "phẳng lì như bánh đúc" trong lời kể của Tí Sún nữa. Tôi chỉ thấy bóng đa hiền từ, che chở cho làng quê qua bao đời. Tôi khẽ nắm lấy tay Mận, tay kia dắt thằng Tí. Dưới ánh trăng tròn, ba cái bóng nhỏ bé hòa quyện vào nhau, đổ dài trên con đường làng thơm mùi rơm rạ.

Tuổi thơ miền quê không chỉ có những trò nghịch dại, mà còn có những đêm trăng huyền bí dạy chúng tôi biết sợ cái xấu và biết quý những phút giây bình yên bên người thân.