Nắng bắt đầu đứng bóng, đổ những luồng ánh sáng vàng vọt xuống con đường làng vắng vẻ. Khác với vẻ hùng hổ lúc lập lời thề dưới gốc đa, khi chỉ còn cách hàng rào nhà ông Tư Khó chừng mười thước, cả ba đứa chúng tôi bỗng dưng đi chậm lại, bước chân nhẹ hẫng như những con mèo rừng đang rình mồi.
Vườn nhà ông Tư là một "vương quốc" đầy rẫy những cám dỗ nhưng cũng không thiếu những hiểm nguy. Đó là một khu vườn rộng mênh mông, bao quanh bởi hàng rào dâm bụt xen lẫn với những bụi mây đầy gai nhọn. Nhưng thứ làm lũ trẻ trong làng kinh hãi nhất không phải là đống gai mây ấy, mà là ông Tư "Khó" và con chó Mực – một "cặp bài trùng" khét tiếng là không bao giờ nương tay với những kẻ xâm nhập bất hợp pháp.
"Dừng lại!" – Tôi giơ tay ra hiệu, giọng thầm thì như tiếng gió lướt qua lá khô.
Thằng Tèo Lì đang đi sát sau lưng tôi, do quá căng thẳng nên không kịp phanh lại, đâm sầm cái bụng mỡ vào vai tôi. Nó suýt chút nữa thì kêu oai oái nếu con Mận không kịp lấy tay bịt miệng nó lại.
"Mày muốn ông Tư thả chó ra lùa cả lũ hay sao mà đi đứng kiểu đó?" – Con Mận lườm thằng Tèo, đôi mắt nó sắc lẹm.
Thằng Tèo mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi hột chảy ròng ròng từ hai bên thái dương xuống cổ. Nó run rẩy: "Hay là... hay là thôi đi tụi mày. Tao nghe nói hôm qua ông Tư mới mài lại cái rựa, bén lắm..."
Tôi liếc nhìn nó, rồi nhìn sang những tán ổi xá lị trĩu quả đang đung đưa như trêu ngươi phía sau hàng rào. Những quả ổi to bằng nắm tay, da căng bóng, lốm đốm vài vệt rám nắng – đó là loại ổi ngon nhất vùng, vừa giòn, vừa ngọt, lại có mùi thơm lừng đặc trưng mà không vườn nào có được.
"Đã thề rồi, không có lùi bước!" – Tôi dõng dạc nói để trấn an tinh thần cả đội, rồi bắt đầu phân công – "Mận, mày nhỏ người lại lanh lẹ, mày leo lên cây. Tèo, mày làm thang cho nó leo qua đoạn rào đổ, sau đó đứng đó làm 'bia đỡ đạn', thấy có động tĩnh gì là phải huýt sáo ngay. Còn tao sẽ vòng ra phía cổng sau để đánh lạc hướng con Mực."
Con Mận gật đầu cái rụp, nó thắt lại dây thun tóc cho thật chặt, dáng vẻ sẵn sàng như một quân nhân. Chỉ có thằng Tèo là mặt nghệt ra, nó lẩm bẩm: "Sao tao lúc nào cũng làm thang hết vậy..." nhưng rồi cũng lạch bạch đi theo con Mận về phía góc rào bị sụp do trận bão năm ngoái.
Tôi bò toài qua những lùm cỏ may, tiến về phía cổng chính. Từ khoảng cách này, tôi có thể thấy ông Tư Khó đang nằm trên chiếc võng dù mắc giữa hai cây vú sữa. Tiếng võng kêu "kẽo kẹt, kẽo kẹt" đều đặn theo nhịp quạt của chiếc quạt nan trên tay ông. Con Mực nằm phủ phục dưới chân võng, đôi tai thỉnh thoảng lại vẫy vẫy để đuổi ruồi, trông có vẻ như đang say ngủ.
Tôi nhặt một viên đá nhỏ, ném mạnh về phía bụi chuối đối diện cổng.
"Rào... rào!"
Viên đá trúng vào tàu lá chuối khô tạo nên âm thanh khá lớn. Ngay lập tức, con Mực bật dậy như một lò xo. Nó sủa vang một hồi "Gâu! Gâu!" rồi lao vút về phía bụi chuối. Ông Tư cũng giật mình tỉnh giấc, ông ngồi phắt dậy, vớ lấy cái gậy mây gác bên thành võng, lẹt quẹt đôi dép lê đi ra phía cổng: "Đứa nào đó? Con Mực, cắn chết mẹ nó cho tao!"
Tận dụng lúc "hỏa lực" đã bị thu hút, tôi ra hiệu bằng một tiếng chim kêu giả cho phía con Mận.
Ở góc vườn bên kia, thằng Tèo đang gồng mình, hai tay chống chặt vào đầu gối, lưng còng xuống làm điểm tựa. Con Mận nhẹ nhàng như một con sóc, đạp lên vai thằng Tèo rồi đu người lên cành ổi sà ra sát hàng rào. Nó thoăn thoắt chuyền từ cành này sang cành khác, đôi tay nhỏ bé nhanh chóng vặt những quả ổi to nhất nhét vào trong bụng áo.
Nhưng cuộc đời không bao giờ dễ dàng như chúng tôi tưởng.
Đang lúc con Mận đang mải mê "thu hoạch", thì con Mực – sau khi nhận ra mình bị lừa bởi một bụi chuối không người – đã đánh hơi thấy mùi lạ ở phía cuối vườn. Nó không sủa ngay mà lầm lũi chạy vòng qua gốc cây mít, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng về phía thằng Tèo đang đứng lom khom.
"Gừ... gừ..."
Âm thanh trầm đục phát ra từ cổ họng con vật khiến thằng Tèo đứng tim. Nó quay đầu lại, thấy con chó mực to lù lù đang nhe hàm răng trắng nhởn chỉ cách nó vài sải tay.
"Á! Ma... ma... chó!" – Thằng Tèo hét lên một tiếng thất thanh, quên sạch lời thề "đồng cam cộng khổ", nó vắt chân lên cổ chạy bán sống bán chết về phía con đê, bỏ mặc con Mận đang chới với trên cành cao.
Con Mận hoảng hốt, định nhảy xuống nhưng lúc này ông Tư Khó cũng đã nghe thấy tiếng động và đang tiến lại gần.
"À, lũ giặc con này! Đứng lại đó cho tao!" – Tiếng ông Tư vang lên sấm sét.
Tôi đứng từ xa, tim đập loạn xạ. Con Mận kẹt lại trên cây, ông Tư đang tới gần, còn con Mực thì đang gầm gừ dưới gốc. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tôi biết mình không thể bỏ chạy. Nếu tôi chạy, tình bạn này sẽ tan vỡ ngay tại vườn ổi này.
Tôi liều mình lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, cầm một vốc đất ném về phía con Mực để thu hút sự chú ý của nó. "Mực! Lại đây con, lại đây!" – Tôi vừa hét vừa chạy theo hướng ngược lại với chỗ con Mận.
Con chó Mực thấy mục tiêu mới, lại quay đầu đuổi theo tôi. Ông Tư Khó cũng bị đánh lạc hướng, ông chạy theo con chó: "Thằng Cuội kia! Mày đứng lại đó, tao mà bắt được thì tao treo cổ mày lên gốc đa!"
Chớp thời cơ đó, con Mận tuột nhanh xuống đất. Nó không chạy ngay mà còn kịp vơ lấy cái túi vải đựng ổi mà thằng Tèo đánh rơi lúc nãy rồi mới lao qua hàng rào.
Mười phút sau, dưới chân đê vắng vẻ, ba đứa chúng tôi hội ngộ. Thằng Tèo đang ngồi bệt dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu, quần áo dính đầy bùn đất do lúc nãy trượt chân xuống mương. Con Mận thì tóc tai bù xù, tay chân trầy xước nhưng mắt lại sáng quắc. Nó ném cái túi ổi xuống trước mặt thằng Tèo, giọng đầy hậm hực:
"Mày là đồ tồi, Tèo ạ! Mày bỏ tao lại với con Mực!"
Thằng Tèo lí nhí: "Tại... tại nó nhe răng ra sợ quá... tao quên mất..."
Tôi cũng vừa chạy tới, hơi thở đứt quãng, mồ hôi cay xè cả mắt. Nhìn thấy túi ổi vẫn còn nguyên, tôi bỗng dưng phì cười. Cái cười của sự thoát nạn, cái cười của những kẻ vừa chiến thắng một trận đánh lớn.
Con Mận nhìn tôi, rồi nhìn thằng Tèo, rồi nó cũng bật cười theo. Nó rút từ trong bụng áo ra một quả ổi to nhất, da căng mọng, đưa lên miệng cắn một miếng "rộp" thật kêu.
"Thôi, chia ra ăn đi. Coi như trả công cho cái lưng làm thang của thằng Tèo."
Chúng tôi ngồi bệt bên bờ mương, mặc kệ nắng gắt, mặc kệ những vết xước đang rát râm ran. Vị ổi xá lị giòn tan, chua chua ngọt ngọt quyện với vị muối ớt cay nồng mà con Mận giấu trong túi áo từ lúc nào, tạo nên một hương vị tuyệt vời nhất thế gian.
Dưới ánh nắng vàng rực của miền quê, ba đứa trẻ lấm lem bùn đất chia nhau từng miếng ổi, tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng gió đồng. Chúng tôi chưa biết rằng, những lần thót tim như thế này chính là những sợi dây vô hình thắt chặt tình bạn chúng tôi lại, trước khi những cơn bão thực sự của cuộc đời kéo đến.