MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Lấp Lánh Ở Làng HạChương 5

Mùa Hè Lấp Lánh Ở Làng Hạ

Chương 5

1,410 từ · ~8 phút đọc

Khi những cánh diều của chúng tôi còn đang mải mê đuổi theo những đám mây cuối hạ, thì làng Hạ đón nhận một sự kiện làm xôn xao cả đám con nít. Một chiếc xe hơi màu đen bóng lộn, bám đầy bụi đường, lừng lững tiến vào cổng nhà ông Tư Khó. Từ trên xe, một thằng nhóc trạc tuổi tôi bước xuống. Nó mặc chiếc áo thun trắng tinh khôi, quần soóc bò và đi đôi giày thể thao có đèn nhấp nháy mỗi khi chạm đất – một hình ảnh hoàn toàn đối lập với lũ chúng tôi, những đứa trẻ quanh năm chỉ biết đến đôi dép tổ ong mòn vẹt và những chiếc áo may-ô lấm lem nhựa cây.

Nó là Minh, cháu nội của ông Tư, về quê nghỉ hè. Sự xuất hiện của Minh giống như một luồng gió lạ thổi vào cuộc sống bình lặng của chúng tôi, nhưng đó không phải là một luồng gió dễ chịu cho lắm.

Sáng hôm sau, khi ba đứa chúng tôi xách xô sang giúp ông Tư tưới vườn như thường lệ, Minh đang ngồi trên bậc thềm đá, tay cầm một vật dụng màu đỏ lạch tạch những âm thanh lạ tai. Nó chẳng buồn nhìn lên, đôi mắt dán chặt vào cái màn hình nhỏ xíu, ngón tay cái bấm liên hồi vào những nút bấm nhựa.

"Đó là cái gì vậy?" – Thằng Tèo Lì tò mò nhất, nó buông cả cái xô nước, tiến lại gần, cái cổ rụt rè nghé sát vào vai Minh.

Minh ngước lên, nhìn thằng Tèo một lượt từ đầu đến chân rồi bĩu môi: "Máy điện tử cầm tay đó. Ở quê tụi bay không có cái này đâu, phải mua tận Sài Gòn mới có."

Thằng Tèo há hốc mồm, nhìn những hình ảnh xanh đỏ nhảy múa trên màn hình mà cứ như nhìn thấy một phép màu. Con Mận đứng bên cạnh, nó khoanh tay trước ngực, vẻ mặt không mấy thiện cảm. Nó ghét cái thái độ kênh kiệu của thằng nhóc thành phố này. Còn tôi, tôi cảm thấy có một chút gì đó hụt hẫng. Con diều cánh sáo mà ông Tư dày công làm cho tụi tôi, bỗng chốc trở nên cũ kỹ và tầm thường trước cái máy phát ra tiếng kêu "tít tít" kia.

"Chơi cái đó có gì vui bằng đi bới khoai nướng hay thả diều?" – Con Mận lên tiếng, giọng nó đầy tính khiêu khích.

Minh dừng tay, nhìn con Mận rồi cười nhạt: "Thả diều mệt lắm, phải chạy nắng đen thui da. Chơi cái này vừa mát vừa vui, lại có nhiều màn. Tụi bay muốn chơi thử không?"

Thằng Tèo gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nhưng tôi nhanh chóng nắm lấy vai nó kéo lại. "Tụi tao còn phải tưới cây giúp ông Tư. Chút nữa mới chơi được."

Suốt buổi sáng hôm đó, không khí giữa chúng tôi bỗng trở nên gượng gạo. Thằng Tèo làm việc mà hồn vía cứ treo ngược cành cây, cứ dăm ba phút nó lại lén nhìn về phía bậc thềm nơi Minh đang ngồi. Con Mận thì lầm lì nhổ cỏ, thỉnh thoảng lại hứ lên một tiếng rõ to khi nghe thấy tiếng nhạc thắng trận từ chiếc máy điện tử của Minh phát ra.

Mãi đến gần trưa, khi công việc xong xuôi, Minh mới rộng lượng đưa chiếc máy cho thằng Tèo. "Đây, cầm cho chắc nha, làm rớt là đền không nổi đâu đó."

Thằng Tèo run rẩy nhận lấy chiếc máy, đôi bàn tay to bè, thô rạp của nó lóng ngóng trên những nút bấm nhỏ xíu. Nó bấm loạn xạ, và chỉ chưa đầy mười giây, màn hình hiện lên chữ "Game Over" cùng tiếng nhạc buồn bã.

"Dở quá!" – Minh giật lại chiếc máy – "Đúng là dân quê, chẳng biết chơi gì cả."

Máu trong người tôi sôi lên. Tôi tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt Minh: "Tụi tao không biết chơi máy của mày, nhưng mày có dám chơi trò của tụi tao không?"

Minh nhướn mày, vẻ thách thức: "Trò gì? Đua xe hay bắn súng?"

"Không. Trò 'Bắt cọp trong hang'. Chiều nay ở bãi đất trống sau nhà hoang. Đứa nào thua phải cho đứa thắng chơi máy điện tử một tiếng, đồng thời phải đi gánh nước thay một tuần. Mày dám không?"

Minh cười tự tin: "Chơi thì chơi! Sợ gì."

Trò "Bắt cọp trong hang" thực chất là một biến thể của trò trốn tìm nhưng ở cấp độ "cảm giác mạnh" hơn. Khu vực nhà hoang cuối làng có rất nhiều bụi rậm, hang hốc và những lối đi ngoằn ngoèo bám đầy dây leo. Người bị bắt (con cọp) phải trốn thật kỹ, nếu bị tìm thấy và bị chạm vào người thì coi như thua.

Chiều đó, nắng quái đổ bóng dài trên những bức tường gạch rêu phong của ngôi nhà bỏ hoang. Minh xuất hiện với đôi giày hiệu sang trọng, trong khi ba đứa chúng tôi vẫn chân trần quen thuộc. Chúng tôi oẳn tù tì, và Minh là đứa phải đi trốn trước.

"Tao cho tụi bay tìm cả ngày cũng không ra đâu!" – Minh hét lớn rồi biến mất vào sau những bụi mâm xôi đầy gai.

Mười phút trôi qua, chúng tôi bắt đầu tỏa ra tìm kiếm. Thằng Tèo phụ trách phía chuồng bò cũ, con Mận tìm quanh giếng nước, còn tôi đi sâu vào phía sau nhà hoang. Không khí ở đây u ám và lạnh lẽo lạ thường, tiếng ve kêu cũng thưa thớt hơn.

"Á! Cứu tao với!"

Một tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía lùm tre gai. Là tiếng của Minh!

Chúng tôi hớt hải chạy lại. Minh đang ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, chân nó kẹt vào một cái rãnh nước sâu lấp đầy lá khô, và ngay bên cạnh nó là một con rắn cỏ màu xanh đang trườn qua. Thực ra rắn cỏ không độc, nhưng với một thằng nhóc thành phố chỉ thấy rắn qua tivi, đó là một cơn ác mộng.

Thằng Tèo nhanh như cắt, nó vớ lấy một cành cây dài, khéo léo gạt con rắn sang hướng khác. Tôi và con Mận cùng lúc lao vào, đứa đỡ vai, đứa kéo chân Minh ra khỏi rãnh nước. Đôi giày hiệu của nó giờ đây dính đầy bùn thối và bị rách một đường dài ở mũi.

Minh ngồi run rẩy trên bãi cỏ, không còn vẻ kiêu ngạo hồi sáng. Nó nhìn chúng tôi, rồi nhìn xuống đôi chân lấm lem của mình.

"Tao... tao thua rồi. Tụi bay bắt được tao rồi." – Giọng Minh nhỏ rí, pha chút nức nở.

Tôi ngồi xuống cạnh nó, đưa tay phủi bớt bùn trên áo nó: "Trò này không tính. Tại mày gặp sự cố thôi. Mà ở quê, đi giày đẹp quá không chơi được trò này đâu."

Con Mận lôi trong túi ra vài quả sim rừng tím ngắt, đưa cho Minh: "Ăn đi cho đỡ sợ. Ngọt lắm."

Minh đón lấy quả sim, ngần ngại rồi bỏ vào miệng. Vị ngọt chát của rừng núi dường như làm nó bình tâm lại. Chiều hôm đó, không có cuộc cá cược nào được thực hiện. Minh tự nguyện lôi chiếc máy điện tử ra, dạy cho thằng Tèo cách điều khiển một cách kiên nhẫn hơn. Ngược lại, tôi chỉ cho Minh cách nhận biết tiếng chim khách, cách tránh cây sơn làm ngứa da.

Khi mặt trời lặn, Minh bỗng nhìn chiếc máy điện tử màu đỏ của mình rồi thở dài: "Thực ra chơi cái này một mình cũng chán lắm. Ở trên thành phố, tao toàn phải đóng cửa chơi trong phòng."

Chúng tôi chợt nhận ra, đằng sau vẻ ngoài bóng bẩy và những món đồ đắt tiền, Minh cũng chỉ là một đứa trẻ khao khát có bạn bè. Chiếc máy điện tử ấy có thể hiện đại, nhưng nó không thể cười, không biết chia sẻ quả sim tím, và cũng không biết cứu nó khỏi hang rắn như chúng tôi.

Tối hôm ấy, lần đầu tiên trong căn nhà của ông Tư Khó vang lên tiếng cười của bốn đứa trẻ. Lời thề dưới gốc đa của chúng tôi, bằng một cách thần kỳ nào đó, đã mở rộng ra để đón nhận thêm một thành viên mới từ phương xa.