MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Hè Lấp Lánh Ở Làng HạChương 6

Mùa Hè Lấp Lánh Ở Làng Hạ

Chương 6

1,016 từ · ~6 phút đọc

Minh "Thành phố" đã bắt đầu quen với nhịp sống ở làng Hạ. Đôi giày thể thao nhấp nháy đã được thay bằng đôi dép tổ ong màu xanh mà ông Tư mới mua cho, và chiếc máy điện tử màu đỏ cũng nằm im lùm trong ngăn kéo. Thay vào đó, Minh mê mẩn những câu chuyện của tôi về khu rừng Sác ở thượng nguồn con rạch chảy qua làng.

"Ở đó có gì?" – Minh hỏi, mắt mở to khi chúng tôi đang ngồi hóng gió trên lưng con đê.

"Có tổ ong mật to bằng cái mâm, có hoa súng nở trắng xóa mặt nước, và nếu may mắn, mày sẽ thấy cả những con chim bói cá có bộ lông đẹp hơn cả tranh vẽ." – Tôi tô vẽ thêm chút kịch tính để khích lệ tinh thần cả nhóm.

Thế là, một cuộc hành quân được vạch ra. Mục tiêu: Tìm mật ong rừng để về biếu ông Tư ngâm rượu thuốc. Con Mận chuẩn bị một nắm cơm nắm muối vừng, thằng Tèo mang theo cái bình tông đựng nước trà xanh, còn tôi dắt bên hông chiếc rựa nhỏ - báu vật của cha tôi. Minh xung phong mang chiếc túi vải để đựng "chiến lợi phẩm".

Hành trình vào rừng Sác không dễ dàng như đi trộm ổi. Càng đi sâu vào thượng nguồn, con đường mòn càng thu hẹp lại, nhường chỗ cho những rễ đước, rễ mắm ngoằn ngoèo trồi lên từ bùn lầy. Mùi mặn của nước lợ quyện với mùi lá mục tạo nên một thứ không khí đặc trưng, vừa ẩm ướt vừa bí ẩn.

"Đi đứng cho cẩn thận, đứa sau bước đúng dấu chân đứa trước!" – Tôi dõng dạc chỉ huy.

Thằng Tèo Lì đi cuối cùng, thỉnh thoảng lại vấp phải rễ cây làm cái bình tông va vào đá kêu "cộp cộp". Minh đi giữa, mặt lấm tấm mồ hôi nhưng đôi mắt đầy vẻ phấn khích. Nó chưa bao giờ tưởng tượng được thiên nhiên lại có thể hoang sơ và kỳ vĩ đến thế.

"Cuội! Nhìn kìa!" – Con Mận khẽ reo lên, tay chỉ về phía một cành mắm già nua vươn ra sát mặt nước.

Trên cành cây ấy, một tổ ong mật to bằng bắp đùi người lớn, đen kịt những con ong đang rì rào bám quanh. Mùi mật thơm nồng lan tỏa trong không gian. Cả bốn đứa đứng hình, nín thở.

"Giờ làm sao lấy?" – Minh thì thào, giọng run run.

Tôi đã được cha dạy cách lấy mật ong bằng khói. Tôi bảo tụi nó đi nhặt ít lá cây khô và cỏ ướt để tạo khói. Tôi cẩn thận châm lửa, rồi dùng một cành củi dài đưa bó lá đang bốc khói nghi ngút lại gần tổ ong. Đàn ong bị khói hun, bắt đầu bay dạt ra, tạo thành một đám mây đen kêu vo ve đầy đe dọa.

"Tèo, cầm túi! Mận, canh chừng!" – Tôi ra lệnh.

Khi đàn ong đã tản ra bớt, tôi dùng rựa khéo léo cắt lấy một phần tảng mật đầy ắp những giọt vàng óng ả. Nhưng đúng lúc đó, một sự cố xảy ra. Thằng Tèo, do quá mải mê nhìn miếng mật, đã vô tình giẫm phải một cành củi mục tạo nên tiếng "rắc" giòn tan. Một vài con ong lính hung dữ, thay vì chạy trốn khói, đã lao thẳng về phía mục tiêu gần nhất.

"Chạy mau!" – Tôi hét lớn.

Cả bốn đứa chạy thục mạng qua bãi bùn lầy. Minh, vốn chưa quen với địa hình rừng Sác, đã trượt chân ngã sấp xuống mương nước đục ngầu. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì khóc lóc như lần gặp rắn, nó nhanh chóng lồm cồm bò dậy, mặc kệ bùn đất dính đầy mặt mũi, tay vẫn giữ chặt cái túi vải đựng mật mà tôi vừa ném qua.

Chúng tôi chỉ dừng lại khi đã ra đến bãi cỏ thoáng đãng ngoài rìa rừng. Nhìn nhau, đứa nào đứa nấy lấm lem như những con trâu đầm. Thằng Tèo bị một phát ong đốt ngay chóp mũi, khiến mũi nó sưng vù lên như một quả cà chua chín. Con Mận thì mất một chiếc dép, còn Minh thì trông như một "chiến binh bùn" chính hiệu.

Nhưng rồi, tất cả cùng nhìn vào cái túi trong tay Minh. Miếng mật ong thơm lừng, vàng óng vẫn nguyên vẹn.

"Minh, mày giỏi lắm!" – Tôi vỗ vai nó.

Minh cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ khi nó về làng Hạ. "Tao không ngờ lấy mật ong lại kịch tính hơn cả chơi game điện tử."

Chiều hôm đó, chúng tôi trở về nhà ông Tư với đầy những "vết sẹo danh dự". Ông Tư nhìn thấy bộ dạng của bốn đứa thì vừa cười vừa mắng, nhưng ánh mắt ông đầy vẻ trìu mến. Ông pha một ấm trà nóng, lấy dao cắt từng miếng mật ong chia cho chúng tôi.

Vị ngọt lịm, thơm nồng của mật ong rừng nguyên chất tan chảy nơi đầu lưỡi, thấm vào tận ruột gan. Cái vị ngọt ấy không giống với bất kỳ loại kẹo bánh nào ở thành phố. Nó có vị của nắng, của gió rừng, của bùn lầy và của sự can đảm.

"Này Minh," – Thằng Tèo vừa xuýt xoa cái mũi sưng vừa hỏi – "Hết hè mày có muốn về thành phố nữa không?"

Minh im lặng một lúc, nhìn ra cánh đồng đang rực rỡ ánh hoàng hôn, rồi nhìn ba đứa chúng tôi. "Tao sẽ về, nhưng mùa hè nào tao cũng sẽ xin bố mẹ cho về đây. Để còn đi săn mật ong với tụi mày chứ!"

Tiếng cười của chúng tôi lại vang lên rộn rã dưới mái hiên nhà ông Tư. Một chương mới của tuổi thơ lại vừa được viết tiếp, nơi không còn ranh giới giữa đứa trẻ thành phố và trẻ quê, chỉ còn lại những trái tim khao khát khám phá và một tình bạn đang lớn dần lên sau mỗi chuyến phiêu lưu thót tim.