MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Nắng CũChương 4: Con Tủn và bông hoa dâm bụt

Mùa Nắng Cũ

Chương 4: Con Tủn và bông hoa dâm bụt

1,243 từ · ~7 phút đọc

Trong thế giới của những đứa trẻ con như tôi, tình yêu không phải là một thứ gì đó cháy bỏng hay đầy kịch tính như trong những bộ phim tâm lý xã hội mà mẹ hay xem lúc tám giờ tối. Đối với chúng tôi, tình yêu là một khái niệm hơi... hôi mùi mồ hôi, dính đầy bùn đất và đôi khi là sự nhượng bộ vĩ đại trong một trò chơi.

Và đối tượng khiến tôi bắt đầu suy nghĩ về cái khái niệm mơ hồ ấy chính là con Tủn.

Con Tủn là một sinh vật đặc biệt. Nó không giống như thằng Hải "Còi" hay thằng Tí "Sún" – những đứa mà tôi có thể thoải mái đấm vào vai hoặc rủ đi tắm sông. Con Tủn có một mái tóc buộc đuôi gà lúc nào cũng đung đưa, và một mùi thơm của phấn rôm hòa lẫn với mùi nắng. Quan trọng nhất, con Tủn có quyền năng tối thượng: nó có thể khiến tôi làm những việc mà bình thường tôi sẽ coi là "ngu xuẩn nhất hành tinh".

Ví dụ như việc hái hoa dâm bụt.

Hoa dâm bụt trong khu tập thể chúng tôi mọc đầy hàng rào, những cánh hoa đỏ rực như những chiếc váy xòe, nhưng chúng chẳng có hương thơm và lại rất nhanh héo. Người lớn coi chúng là loại cây tầng thấp, chẳng ai thèm hái về cắm lọ. Nhưng con Tủn lại yêu chúng đến lạ kỳ.

"Mùi, hái cho em bông hoa kia đi! Bông to nhất ở trên cao ấy!" Tủn chỉ tay lên ngọn hàng rào đầy gai và những con sâu róm đang rình rập.

Tôi nhìn lên bông hoa, rồi nhìn xuống cánh tay gầy guộc của mình. Theo tính toán logic, việc trèo lên đó để hái một bông hoa mà chỉ mười phút sau sẽ héo là một hành động phi kinh tế.

"Tại sao phải hái bông đó? Dưới thấp đầy ra kia kìa." Tôi cố gắng thương lượng.

Tủn bĩu môi, đôi mắt nó hơi nheo lại, một biểu cảm mà tôi biết chắc chắn là dấu hiệu của một cơn giông bão sắp đổ bộ:

"Bông ở trên cao mới là bông đẹp nhất. Anh không hái thì thôi, để em nhờ anh Lâm xóm trên. Anh ấy còn hái được cả quả bàng chín cho em nữa cơ."

"Anh Lâm xóm trên" – đó là cái tên gây ác mộng cho tất cả đám con trai trong khu. Hắn cao hơn chúng tôi cái đầu, học giỏi hơn, và quan trọng là hắn có một chiếc xe đạp mini để chở con Tủn đi vòng quanh sân tập thể. Trước sự khiêu khích mang tính chiến lược ấy, lòng tự trọng của một thằng đàn ông tám tuổi trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ.

"Ai thèm nhờ thằng Lâm! Đứng đấy mà xem!"

Tôi bắt đầu cuộc chinh phục hàng rào dâm bụt. Gai đâm vào lòng bàn chân, nhựa cây bết vào áo, và một con sâu xanh to bằng ngón tay út đang nhìn tôi với vẻ thách thức. Tôi nín thở, vươn người hết cỡ, kẹp chặt chân vào những cành cây khẳng khiu. Cuối cùng, tay tôi chạm được vào cuống hoa. "Rắc" một cái, bông hoa rực rỡ nhất đã nằm trong tay tôi.

Tôi tụt xuống, mặt mũi lấm lem bùn đất, nhưng lòng tràn đầy kiêu hãnh. Tôi chìa bông hoa ra trước mặt Tủn như một chiến lợi phẩm của một vị tướng vừa bình định xong một vùng lãnh thổ.

"Đây này, nhìn cho kỹ đi nhé."

Tủn nhận lấy bông hoa, nó không cảm ơn tôi bằng lời, nhưng nó nở một nụ cười rạng rỡ đến mức tôi thấy cái nắng buổi trưa bỗng nhiên trở nên dễ chịu lạ thường. Nó ngắt cái nhị hoa, chấm vào môi rồi đưa cho tôi.

"Anh nếm thử đi, ngọt lắm."

Tôi ngậm lấy cái nhị hoa. Một vị ngọt thanh, nhẹ nhàng tan trên đầu lưỡi. Đó không phải là vị ngọt đậm của kẹo mạch nha hay vị ngọt gắt của đường hóa học trong những gói bột trái cây. Đó là vị ngọt của thiên nhiên, của sự tin cậy và của một buổi trưa không có bài tập về nhà.

"Mùi này, sau này anh có muốn làm chú rể của em mãi không?" Tủn vừa cài bông hoa lên mái tóc, vừa hỏi bằng một giọng tỉnh bơ như thể đang hỏi tôi có muốn ăn cơm không.

Tôi hơi lúng túng, gãi gãi cái đầu đầy rác cây:

"Chú rể á? Làm chú rể mệt lắm. Phải đi làm, phải đưa ví cho vợ, rồi lại phải ăn canh bí đỏ giống bãi nôn nữa."

Tủn bật cười, tiếng cười giòn tan như tiếng chuông gió:

"Đấy là chú rể của người lớn. Chú rể của em chỉ cần hái hoa cho em mỗi ngày, và không được cho thằng Hải 'Còi' mượn bi ve quá lâu là được."

Chúng tôi ngồi dưới bóng mát của cây bàng, chia nhau cái nhị hoa dâm bụt cuối cùng. Tôi chợt nhận ra, tình yêu của trẻ con thực ra rất đơn giản. Nó không cần những lời thề non hẹn biển, không cần những nhà hàng sang trọng hay những món quà đắt tiền. Nó chỉ cần một bông hoa hái trên cao, một vị ngọt mỏng manh của nhị hoa, và một người sẵn sàng làm những điều "ngu xuẩn" chỉ để nhìn thấy đối phương mỉm cười.

Người lớn thường làm phức tạp hóa tình yêu bằng những điều kiện về vật chất, địa vị và sự tương đồng về hoàn cảnh. Họ cân đo đong đếm tình yêu như người ta cân thịt ngoài chợ. Để rồi cuối cùng, họ lại thở dài vì không tìm thấy sự chân thành. Họ quên mất rằng, trái tim con người vốn dĩ chỉ cần những điều giản dị nhất để thấy ấm áp.

"Này Tủn, nếu sau này bông hoa dâm bụt này héo thì sao?" Tôi lo lắng hỏi.

"Thì anh lại trèo lên hái bông khác. Hàng rào còn đầy hoa mà."

Câu trả lời của Tủn khiến tôi thấy yên tâm lạ lùng. Đúng vậy, chỉ cần hàng rào còn hoa, và chỉ cần tôi còn đủ dũng khí để trèo lên, thì "đám cưới" của chúng tôi sẽ không bao giờ kết thúc.

Chiều hôm đó, khi về nhà, mẹ mắng tôi một trận tơi bời vì cái áo trắng đã biến thành màu xám tro của bùn đất và nhựa cây. Nhưng tôi chẳng thấy buồn. Tôi vừa ăn cơm vừa mỉm cười một mình, vị ngọt của nhị hoa dâm bụt dường như vẫn còn vương vấn đâu đó.

Người lớn có thể có những cái ví đầy tiền, có xe máy đẹp, có tivi màu. Nhưng họ sẽ không bao giờ biết được cảm giác chiến thắng một con sâu róm để hái được một bông hoa đỏ rực, và cũng sẽ không bao giờ hiểu được tại sao một cái nhị hoa bé xíu lại có thể ngọt ngào hơn bất kỳ viên kẹo đắt tiền nào trên thế gian này.

Cuộc sống thường nhật chính là như thế—nó là tập hợp của những điều nhỏ bé, đôi khi vô nghĩa trong mắt người lớn, nhưng lại là cả một gia tài đối với chúng tôi. Và tôi, Cu Mùi, nguyện làm một kẻ giữ kho cho những gia tài vô giá ấy.