Sáng hôm sau, làng tôi thức dậy trong cái không khí bồn chồn của một ngày đón gió. Từ mờ sáng, khi những giọt sương còn đọng đặc trên lá môn sau nhà, tôi đã bật dậy khỏi chõng tre, chân không kịp xỏ dép mà chạy tót ra sân để xem hướng gió. Gió đông nam thổi về, mang theo hơi ẩm của biển và cái khoáng đạt của những triền đê chạy dài tít tắp. Đó là loại gió "lành" nhất cho những cánh diều giấy.
Tôi bắt tay vào công đoạn quan trọng nhất: chế tạo hồ dán. Ở cái thời mà băng dính hay keo dán nhựa là một thứ xa xỉ chỉ có trong cặp sách của con nhà giàu trên huyện, chúng tôi có thứ "keo dính" thần thánh từ chính nồi cơm của mẹ. Tôi lén vào bếp, múc một bát cơm nguội đầy, cho thêm chút nước ấm rồi dùng chiếc thìa nhôm đánh thật nhuyễn. Công việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn cực độ; nếu cơm còn hạt, diều sẽ bị cộm, nếu quá loãng, giấy báo sẽ bủn nhũn. Tôi cứ thế hì hục, nghiền miết cho đến khi bát cơm biến thành một thứ chất lỏng sền sệt, trắng trong và dẻo quánh. Mùi cơm mới hòa cùng mùi khói bếp còn vương lại tạo nên một thứ hương vị rất đặc trưng của "công xưởng" tuổi thơ.
Đúng giờ hẹn, thằng Đen và cái Tí xuất hiện ở cổng. Thằng Đen vác theo hai thanh tre già đã được ngâm dưới ao từ năm ngoái để chống mối mọt. Nhìn cách nó cầm con dao têm trầu vót tre, tôi thấy nó giống hệt một nghệ nhân thực thụ. Từng lớp vỏ tre xanh mướt mỏng dính bay ra dưới lưỡi dao sắc lẹm.
"Phải vót cho đều, Cuội ạ. Bên này nặng hơn một tẹo thôi là diều nó chao cánh, bổ nhào xuống đất ngay," thằng Đen giảng giải bằng giọng của một kẻ đầy kinh nghiệm.
Chúng tôi trải những tờ báo cũ ra mặt sân gạch. Những tờ báo đã ngả màu vàng ố, đầy những dòng chữ in đen kịt mà lúc đó tôi chẳng buồn đọc xem họ viết gì, chỉ quan tâm xem chúng có đủ dẻo dai để chịu được sức gió hay không. Cái Tí khéo tay hơn cả, nó đảm nhận việc phết hồ. Những ngón tay nhỏ xíu của nó quệt từng chút hồ cơm nguội lên mép giấy báo, rồi nhẹ nhàng dán đè lên khung tre đã được thằng Đen buộc dây hình chữ thập.
Cái cảm giác khi con diều dần hình thành dưới bàn tay mình thật khó tả. Nó không chỉ là giấy và tre, mà là cả một niềm hy vọng về sự chinh phục. Chúng tôi trang trí cho con diều bằng cách cắt thêm hai cái "đuôi" thật dài bằng vải vụn xin được từ tiệm may đầu xóm. Cái Tí còn cẩn thận lấy bút màu vẽ lên hai con mắt thật to ở đỉnh diều, nó bảo làm vậy để con diều "thấy đường mà bay tránh ngọn tre".
Đến giữa chiều, khi nắng bắt đầu nhạt dần và gió trên bờ đê bắt đầu thổi mạnh hơn, chúng tôi cùng nhau vác "báu vật" ra trận. Con diều của chúng tôi to hơn hẳn đám diều lá mít của tụi nhóc xóm dưới. Thằng Đen cầm dây dù, tôi cầm thân diều chạy lấy đà, còn cái Tí chạy theo sau hò reo cổ vũ.
"Một... hai... ba... Thả!"
Tôi tung con diều lên không trung. Gió ập vào lòng diều, làm mặt báo căng phồng lên, phát ra những tiếng phành phạch giòn giã. Sợi dây dù trong tay thằng Đen căng như dây đàn, khứa vào lòng bàn tay nó một vệt đỏ ửng nhưng nó chẳng hề kêu đau. Con diều chao lượn vài vòng rồi bắt đầu bắt được luồng gió chính, nó vút lên cao, cao mãi, cho đến khi những dòng chữ trên mặt báo chỉ còn là những chấm nhỏ li ti giữa nền trời xanh thẳm.
Chúng tôi nằm dài trên cỏ, mắt không rời khỏi cánh diều đang kiêu hãnh ngự trị trên đỉnh bầu trời. Gió lướt qua tai, mang theo tiếng sáo diều từ xa xăm của một ông lão nào đó trong làng, tạo nên một bản nhạc du dương của đồng nội.
"Sau này lớn lên, tụi mình có còn đi thả diều thế này không nhỉ?" – Cái Tí chợt hỏi, mắt nó vẫn dõi theo cái chấm nhỏ ấy.
Thằng Đen cười hì hì: "Lớn lên tao sẽ làm con diều to bằng cái nhà, chở cả ba đứa mình bay lên mây luôn!"
Tôi không nói gì, chỉ cảm nhận hơi ấm của mặt đất thấm vào lưng và cái mát lạnh của gió chiều. Trong thâm tâm một đứa trẻ mười tuổi, tôi cứ ngỡ rằng bầu trời này, cánh diều này và những người bạn này sẽ mãi mãi ở đó, chẳng bao giờ thay đổi. Chúng tôi chưa biết rằng, gió mùa rồi sẽ thay hướng, và những cánh diều giấy dán bằng cơm nguội rồi cũng sẽ có lúc rách nát dưới những cơn mưa bóng mây. Nhưng ngay giây phút đó, khi sợi dây dù kết nối chúng tôi với bầu trời bao la, chúng tôi chính là những chủ nhân hạnh phúc nhất của cả thế gian này.
Đêm đó, tôi nằm mơ thấy mình mọc ra đôi cánh bằng giấy báo, bay lượn trên nóc nhà giáo già, nhìn xuống làng xóm trù phú với những rặng tre xanh mướt. Vị hồ cơm nguội ngọt ngào vẫn như còn vương đâu đó trên đầu ngón tay.