Cái nắng tháng sáu như nung như nấu, đổ lửa xuống những mái ngói thâm nâu và làm nhựa đường trên quốc lộ ngoài xa chảy loang loáng. Trong cái tĩnh lặng râm ran tiếng ve của buổi trưa hè, khi người lớn đã chìm vào giấc ngủ chập chờn bên cánh võng kẽo kẹt, thì lũ trẻ chúng tôi lại thấy lòng mình rạo rực một nỗi khao khát không thể kìm nén: Tiếng gọi của dòng sông.
Dòng sông quê tôi đoạn chảy qua làng vốn hiền hòa, nước trong vắt nhìn thấy cả những đàn cá thín bơi lội tung tăng quanh những cọc tre mục. Nhưng người già trong làng vẫn thường răn đe bằng những câu chuyện về “ma da” hay những hố xoáy sâu hoắm có thể nuốt chửng một con trâu mộng. Bố tôi, vốn là người nghiêm khắc nhất xóm, đã ra lệnh cấm tuyệt đối tôi không được bén mảng đến bờ sông nếu không có người lớn đi cùng.
Thế nhưng, khi thằng Đen và thằng Sâu đứng ngoài hàng rào dâm bụt khẽ huýt sáo ra hiệu, mọi lời răn đe của bố bỗng chốc bay biến như hơi nước.
“Cuội ơi! Nước đang lên đẹp lắm, mát lịm luôn. Ra làm vài vòng rồi về sớm, bố mày không biết đâu!” – Thằng Đen thầm thì, mắt nó sáng rực.
Tôi liếc nhìn vào trong nhà. Tiếng ngáy đều đặn của bố phát ra từ phía sập gỗ làm tôi yên tâm phần nào. Tôi rón rén xỏ dép, lách qua khe cửa hông, ba đứa chúng tôi lao như bay về phía bờ sông như những con chim sổ lồng.
Dòng sông hiện ra trước mắt, lấp lánh như một dải bạc dưới nắng trưa. Không đợi ai giục ai, chúng tôi trút bỏ quần áo, chỉ còn mỗi chiếc quần đùi rồi phóng mình xuống nước. Tùm! Tùm! Những cú nhảy lộn nhào làm nước bắn tung tóe. Cái cảm giác làn nước mát lạnh ôm trọn lấy cơ thể đang nóng hầm hập thật không có gì sướng bằng. Chúng tôi chơi trò lặn tìm sỏi, trò rượt đuổi nhau vòng quanh những gốc bần ven bờ.
Nhưng cuộc vui càng hăng, chúng tôi càng quên mất ranh giới an toàn.
“Thách đứa nào bơi được ra đến giữa dòng kia kìa!” – Thằng Sâu thách thức, tay chỉ về phía một lùm lục bình đang trôi lững lờ.
Với sự hiếu thắng của một đứa trẻ mười tuổi, tôi chẳng ngần ngại mà sải tay bơi ra xa. Nhưng khi ra đến gần giữa sông, luồng nước bắt đầu chảy xiết hơn tôi tưởng. Một con chuột rút đột ngột bóp nghẹt bắp chân trái của tôi. Cơn đau điếng người làm tôi hoảng loạn, cơ thể bắt đầu chìm xuống. Nước sông tràn vào miệng, vào mũi, đắng ngắt và lạnh lẽo. Tôi vùng vẫy trong vô vọng, mắt mờ đi giữa những bong bóng nước li ti.
“Cứu… cứu với!”
Tiếng gọi của tôi nghẹn lại trong cổ họng. May thay, thằng Đen thấy tôi có dấu hiệu bất thường, nó vốn là đứa bơi giỏi nhất đám, nhanh chóng lao tới tóm lấy cổ áo tôi rồi ra sức kéo vào bờ. Thằng Sâu cũng cuống cuồng hỗ trợ. Khi đôi bàn chân tôi chạm được vào lớp bùn nhão ven bờ, tôi ngã vật xuống bãi cỏ, bàng hoàng và run rẩy. Cái chết vừa lướt qua tôi chỉ trong gang tấc.
Chúng tôi ngồi lặng đi một hồi lâu, mặt đứa nào cũng cắt không còn hạt máu. Trời bắt đầu ngả về chiều, bóng rặng tre đổ dài xuống mặt sông.
“Về thôi… nhanh không bố mày dậy thì chết!” – Thằng Đen nhắc nhở.
Tôi mặc vội quần áo, cố gắng vò cho tóc khô nhưng cái ẩm ướt của nước sông vẫn còn vương trên da thịt. Khi bước vào đến sân nhà, tim tôi đập thình thịch như đánh trống liên hồi. Sự im lặng trong nhà hôm nay thật lạ lùng, nó không phải sự im lặng của giấc ngủ trưa, mà là sự im lặng của bão tố sắp nổi lên.
Bố tôi đang ngồi ở giữa sân, trên chiếc ghế mây cũ, bên cạnh là một xô nước lạnh và một chiếc roi mây uốn cong trông thật đáng sợ. Ông không nói một lời, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào tôi. Ánh mắt ấy không chỉ có sự giận dữ, mà còn chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng mà mãi sau này tôi mới hiểu được.
“Con vừa đi đâu về?” – Giọng bố thấp và khàn.
“Con… con đi chơi với thằng Đen ngoài gốc đa ạ.” – Tôi lắp bắp, lời nói dối vụng về rơi tõm vào hư không.
Bố đứng dậy, bước tới gần. Ông không mắng, chỉ đưa tay lên sờ vào mái tóc còn hơi bết nước của tôi. Một nụ cười chua chát hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ của ông. “Lòng sông sâu hay lòng người sâu hả Cuội? Con nghĩ con dối được bố, hay con định dối cả dòng sông đã suýt nuốt chửng con?”
Tôi quỳ sụp xuống, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Bố cầm chiếc roi mây, nhịp nhịp xuống mặt đất gạch. “Nằm xuống đây!”
Trận đòn hôm ấy là trận đòn đau nhất trong đời tôi. Mỗi nhịp roi giáng xuống mông là một tiếng vút xé gió, kèm theo cái đau rát cháy lòng. Nhưng lạ thay, tôi không kêu la một tiếng nào. Tôi cảm nhận được từng lằn roi như một cách để chuộc lỗi cho sự bất hiếu và coi thường tính mạng của mình. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra, bà ôm mặt khóc nức nở nhưng không dám vào can, vì bà biết lần này tôi đã đi quá giới hạn.
Khi trận đòn kết thúc, bố vứt chiếc roi mây sang một bên. Đôi bàn tay ông run rẩy. Ông ngồi xuống cạnh tôi, giọng nghẹn lại: “Con có biết, chiều nay ông Thất chạy về báo thấy con suýt chìm ngoài sông, tim bố như ngừng đập không? Bố đánh con đau một, nhưng lòng bố đau mười. Bố chỉ có mình con là báu vật thôi, Cuội ạ!”
Nói đoạn, bố bế thốc tôi lên, đặt nằm vào giường rồi lẳng lặng đi lấy dầu cù là xoa vào những vết lằn đỏ tấy. Mùi dầu hăng hắc hòa cùng mùi mồ hôi của bố khiến tôi càng khóc to hơn. Tôi vòng tay ôm lấy cổ bố, tiếng nấc nghẹn ngào: “Con xin lỗi bố… con không dám thế nữa đâu…”
Đêm đó, mông tôi đau nhức không sao ngủ được, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ kỳ. Bài học về dòng sông và trận đòn roi mây của bố đã khắc sâu vào tâm trí tôi một chân lý giản đơn: Sự tự do luôn có giới hạn của nó, và tình yêu thương của cha mẹ đôi khi lại được giấu kín sau những lằn roi sắt đá nhất.
Dòng sông ngoài kia vẫn chảy, tiếng sóng vỗ rì rầm như kể lại câu chuyện về một đứa trẻ vừa thoát khỏi tay tử thần để bắt đầu học cách trưởng thành từ những nỗi đau.