MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Vàng Tái SinhChương 8

Mùa Vàng Tái Sinh

Chương 8

1,093 từ · ~6 phút đọc

Đêm tháng Năm, trời oi nồng đến mức không một sợi gió nào len qua nổi tớp lá đa. Nam nằm trên chõng tre ngoài sân, nhìn bầu trời tối sầm không một ánh sao. Những cụ già trong làng vẫn bảo, trời càng lặng gió bao nhiêu thì bão giông lại càng tích tụ bấy nhiêu. Và quả nhiên, khoảng gần nửa đêm, một tiếng sấm rền vang xa xăm từ phía cuối chân trời khiến Nam bật dậy.

"Mưa! Mưa rồi! Nam ơi, dậy chạy lúa!"

Tiếng mẹ hô hốt hoảng từ trong buồng vọng ra. Nam lao xuống sân. Những hạt mưa đầu tiên to bằng hạt ngô bắt đầu rơi xuống nền gạch nóng ran, tạo ra một mùi nồng nặc của hơi đất bị nung lâu ngày gặp nước. Đây là "kẻ thù" lớn nhất của nông dân mùa gặt: một cơn mưa rào bất chợt có thể làm lúa đang khô giòn trở nên ẩm mốc, thâm đen.

Nam cuống cuồng vơ lấy chiếc cào gỗ, mẹ cầm chổi, hai mẹ con quay cuồng trong ánh đèn pin lấp loáng. Nhưng lúa trải đầy cả một sân rộng, sức người sao đấu lại thiên tai. Giữa lúc Nam đang loay hoay với đống bạt che bị gió thổi bay tứ tung, một bóng người thanh mảnh lao vào sân, tay cầm chiếc xẻng nhỏ.

"Để em giúp một tay!"

Là Lan. Cô mặc chiếc áo khoác mỏng, tóc búi vội vàng, đôi chân trần bấm chặt xuống nền gạch trơn trượt. Không kịp nói lời cảm ơn, Nam và Lan phối hợp nhịp nhàng. Anh cào lúa thành đống lớn, cô nhanh tay xúc lúa vào bao. Gió bắt đầu rít mạnh, mưa tuôn như trút nước, xối xả vào mặt, vào cổ khiến cả hai ướt sũng.

"Nhanh lên Lan, sắp không kịp rồi!" Nam hét to giữa tiếng mưa gầm rú.

Dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời, Nam nhìn thấy Lan đang gồng mình kéo một bao lúa nặng. Anh lao tới, đôi bàn tay to lớn bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé của cô trên miệng bao. Một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng anh, mạnh hơn cả cái lạnh của nước mưa. Họ cùng nhau vác bao lúa cuối cùng vào hiên nhà ngay khi cơn mưa thực sự đổ xuống như trút nước từ một xô khổng lồ.

Mẹ Nam sau khi thu dọn xong xuôi dưới bếp, thở phào: "May quá, nhờ có cái Lan không thì mất trắng. Hai đứa vào tắm rửa thay đồ đi không cảm lạnh bây giờ."

Lan cười ngượng nghịu, vuốt những lọn tóc bết dính trên mặt: "Dạ thôi bác, em về ngay đây ạ."

"Mưa thế này về sao được, đợi tạnh đã," Nam ngăn lại, anh lấy từ trong tủ ra một chiếc áo sơ mi trắng của mình đưa cho Lan, "Em vào buồng thay đồ của mẹ đi, mặc thế này ốm mất."

Nửa tiếng sau, cơn mưa dịu dần thành những hạt li ti. Mẹ Nam đã ngủ thiếp đi vì mệt, chỉ còn Nam và Lan ngồi ngoài hiên đình bên cạnh nhà. Lan mặc chiếc sơ mi rộng thùng thình của Nam, trông cô nhỏ bé và mong manh đến lạ thường. Mùi xà phòng thơm nhẹ từ chiếc áo quyện với mùi mưa đêm tạo nên một không khí tĩnh lặng đến nao lòng.

"Cảm ơn em nhé, nếu không có em chắc anh khóc ròng với đống lúa này rồi," Nam phá vỡ sự im lặng.

Lan nhìn ra màn đêm mờ ảo, nơi tiếng ếch nhái bắt đầu kêu ran: "Anh khách sáo quá. Ngày xưa anh chả cứu em khỏi đám trẻ con xóm trên trêu chọc suốt đó sao? Có lần anh còn bị chúng nó ném đá sưng cả trán để bảo vệ con búp bê vải của em."

Nam cười, tay vô thức sờ lên vết sẹo nhỏ mờ nhạt nơi thái dương: "Hóa ra em vẫn nhớ à? Anh cứ tưởng em chỉ nhớ mỗi chuyện anh làm mất đôi dép tổ ong của em lúc đi hái trộm ổi thôi chứ."

Cả hai cùng bật cười. Những ký ức tuổi thơ như những mạch ngầm chảy trôi, xóa tan khoảng cách của bao nhiêu năm xa cách. Nam nhìn nghiêng gương mặt Lan dưới ánh đèn dầu leo lét. Thời gian có thể làm thay đổi vẻ ngoài, làm làng quê biến dạng, nhưng cái tình của người quê, sự chân thành trong đôi mắt Lan thì vẫn vẹn nguyên như ngày nào.

"Nam này," Lan đột ngột quay sang, ánh mắt cô sâu thẳm, "Anh về làng lần này... là vì cây đa, hay vì anh thực sự muốn ở lại?"

Câu hỏi của Lan làm Nam lặng đi một chút. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, những vết chai sần mới hình thành do cầm liềm, cầm cào. Anh đã quen với máy lạnh, với những con số khô khan, nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi ở đây, anh thấy mình được sống thực sự.

"Lúc đầu, anh về vì một tin nhắn. Nhưng bây giờ, anh nhận ra ở đây có những thứ mà thành phố không bao giờ cho anh được. Đó là cảm giác mình thuộc về một nơi nào đó, là vị ngọt của bát nước chè xanh sau cơn mưa, và là..." Nam bỏ lửng câu nói, nhìn thẳng vào Lan, "...và là sự hiện diện của những người hiểu mình."

Lan hơi cúi đầu, đôi gò má ửng hồng. Gió đêm lùa qua hiên, mang theo hơi lạnh khiến cô khẽ rùng mình. Nam vô thức xích lại gần, đưa tay định choàng lên vai cô để sưởi ấm, nhưng rồi anh khựng lại. Anh sợ mình quá vội vàng, sợ cái không khí quá đỗi dịu dàng này sẽ tan biến như một giấc mơ trưa mùa hạ.

"Thôi, mưa tạnh hẳn rồi, để anh đưa em về," Nam đứng dậy, giấu đi sự bối rối.

Đưa Lan về đến đầu ngõ, khi chia tay, cô nhìn anh rồi nói khẽ: "Sáng mai lúa khô lại, em qua phụ anh phơi nhé."

Nam đứng nhìn bóng Lan khuất dần sau rặng dâm bụt. Anh chợt nhận ra, cơn mưa rào đêm nay không chỉ rửa sạch bụi bặm trên những tán lá đa, mà nó còn gieo vào lòng anh một hạt mầm cảm xúc mới. Một hạt mầm không liên quan đến kinh doanh, không liên quan đến mở đường, mà liên quan đến một chữ "Tình" giản đơn của miền quê nắng gió.