772 từ · ~4 phút đọc
Ngày hôm sau, anh đến trường sớm hơn thường lệ.
Không phải vì có bài kiểm tra hay việc gì đặc biệt, mà chỉ đơn giản là anh không muốn bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào có thể nhìn thấy em. Ý nghĩ ấy khiến anh hơi bối rối. Từ khi nào anh lại để tâm đến một người mà mình còn chưa biết tên như vậy?
Sân trường buổi sáng yên tĩnh hơn hôm qua. Nắng chưa kịp gắt, chỉ đủ ấm để làm mọi thứ trở nên dịu dàng. Anh bước chậm qua những hàng cây, ánh mắt vô thức tìm kiếm một dáng hình quen thuộc. Nhưng em không xuất hiện.
Một chút thất vọng thoáng qua, rất nhanh, nhưng đủ để anh nhận ra rằng cảm xúc của mình không còn bình thường nữa.
Tiết học đầu tiên trôi qua chậm chạp. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ nhiều hơn nhìn lên bảng. Đến khi chuông báo giờ ra chơi vang lên, anh đứng dậy, định bước ra hành lang thì vô tình va phải một người đang vội vã chạy đến.
“Xin lỗi, mình không để ý…”
Giọng nói vang lên rất khẽ, nhưng đủ để anh khựng lại.
Anh quay đầu, và tim như chậm đi một nhịp.
Là em.
Em đứng trước mặt anh, tay ôm chặt chồng sách, mái tóc hơi rối vì chạy nhanh. Đôi mắt em mở to, mang theo vẻ bối rối xen lẫn lo lắng. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể nhìn rõ hàng mi khẽ rung lên của em.
“Không sao đâu,” anh nói, giọng có phần lúng túng hơn bình thường.
Em cúi đầu, mỉm cười nhẹ, nụ cười quen thuộc khiến tim anh khẽ rung. Rồi em định bước đi, nhưng một cuốn vở trên tay em trượt xuống đất.
Anh cúi xuống nhặt giúp, đưa lại cho em demonstrate carefully.
“Cảm ơn cậu,” em nói, nhận lấy cuốn vở, ánh mắt lướt nhanh qua anh như muốn ghi nhớ.
“Cậu là học sinh mới à?” Anh hỏi, câu hỏi bật ra trước khi kịp suy nghĩ.
Em gật đầu. “Ừm… mình mới chuyển đến.”
“Chắc vẫn chưa quen đường trong trường?”
Em cười, có chút ngại ngùng. “Đúng vậy. Trường rộng hơn mình nghĩ.”
Anh chần chừ một giây, rồi nói: “Nếu cậu cần, mình có thể chỉ đường.”
Em hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng gật đầu. “Vậy thì tốt quá.”
Hai người sánh bước bên nhau dọc theo hành lang dài. Anh đi chậm lại theo nhịp bước của em. Giữa họ là một khoảng im lặng không hề khó chịu, chỉ có tiếng gió thổi qua ô cửa và tiếng bước chân vang nhẹ trên nền gạch.
Em kể rằng mình vừa chuyển đến sống cùng dì, vì bố mẹ bận công việc xa. Giọng em đều đều, không buồn, cũng không vui, như thể đã quen với việc phải thích nghi ở những nơi mới. Anh lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, cảm giác muốn hiểu thêm về em ngày càng rõ rệt.
Khi đến lớp của em, em dừng lại, quay sang anh.
“Mình là An,” em nói, ánh mắt trong veo. “Còn cậu?”
“Minh,” anh đáp.
Chỉ hai cái tên đơn giản, nhưng khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như vừa giữ được một điều gì rất quan trọng.
“Tạm biệt Minh,” An mỉm cười.
Anh đứng đó nhìn theo cho đến khi cánh cửa lớp khép lại. Trên môi anh bất giác xuất hiện một nụ cười mà chính anh cũng không nhận ra.
Từ hôm ấy, anh bắt đầu quen với việc tìm kiếm em giữa đám đông. Đôi khi là ở căng tin, đôi khi là dưới gốc cây nơi sân trường, và có lúc chỉ là một cái gật đầu chào nhau từ xa. Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy, không lời hẹn, không sắp đặt, lại khiến mỗi ngày đến trường của anh trở nên khác đi.
Một buổi chiều, trời đổ mưa bất chợt. Anh đứng trú dưới mái hiên, thấy em loay hoay vì quên mang ô. Không suy nghĩ nhiều, anh bước đến.
“Đi chung không?” anh hỏi.
Em nhìn anh, ngạc nhiên một chút, rồi gật đầu.
Hai người bước đi dưới chiếc ô nhỏ, khoảng cách gần hơn mức cần thiết. Mưa rơi đều đều, che lấp mọi âm thanh xung quanh. Anh có thể nghe thấy nhịp tim mình, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Khoảnh khắc ấy, anh chợt hiểu ra rằng, lần gặp gỡ không ngờ hôm nay không chỉ là sự trùng hợp. Có lẽ, đó là cách mà cuộc sống lặng lẽ đưa em đến gần anh hơn.
Và anh, lần đầu tiên sau rất lâu, mong chờ ngày mai đến sớm.