MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Ghé Qua Đời EmChương 3: CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG

Nắng Ghé Qua Đời Em

Chương 3: CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG

807 từ · ~5 phút đọc

Từ sau lần gặp gỡ không ngờ ấy, Minh nhận ra trường học bỗng trở nên nhỏ hơn rất nhiều.

Không còn là những dãy hành lang dài vô tận hay sân trường rộng đến mức khiến người ta lạc lõng. Bởi vì ở đâu đó trong không gian quen thuộc này, luôn có An. Và chỉ cần biết điều đó thôi, mỗi ngày đến trường của Minh đã mang theo một cảm giác mong chờ rất khẽ.

Buổi sáng, Minh thường đến sớm. Cậu ngồi ở chỗ quen thuộc nơi hành lang tầng hai, nhìn xuống sân trường còn vắng người. Gió thổi nhẹ, nắng sớm len qua tán lá, và Minh chờ đợi. Không phải lúc nào An cũng xuất hiện sớm, nhưng chỉ cần thấy bóng dáng quen thuộc bước qua cổng trường, tim Minh lại vô thức nhẹ đi.

An vẫn giữ vẻ dè dặt ban đầu. Cô không nói nhiều, thường đi một mình, ánh mắt quan sát mọi thứ xung quanh như đang cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Nhưng khác với ngày đầu, sự bỡ ngỡ trong cô đã vơi đi đôi chút. Thỉnh thoảng, khi bắt gặp ánh nhìn của Minh, An sẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ khiến Minh thấy lòng mình ấm lên.

Họ không học chung lớp, nhưng lại chung một mái trường, chung những giờ ra chơi và những lối đi quen thuộc. Có những ngày, họ chỉ chào nhau bằng một cái gật đầu từ xa. Có những ngày, họ cùng đứng ở căng tin, gọi cùng một món nước, rồi ngồi im lặng nhìn dòng người qua lại. Không cần nói nhiều, sự hiện diện của đối phương đã đủ.

Minh dần quen với việc đi chậm lại để sánh bước cùng An. Cậu chỉ cho An những lối tắt trong trường, những góc yên tĩnh ít người biết đến, và kể cho cô nghe những câu chuyện rất bình thường về trường lớp. An lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng bật cười khẽ, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian ồn ào.

Có một buổi trưa, khi nắng đứng bóng, Minh dẫn An ra ngồi dưới gốc cây phượng già sau thư viện. Ở đó, gió mát hơn, tiếng ồn cũng dịu đi. An nói rằng cô thích nơi này, vì nó khiến cô cảm thấy an toàn, như thể có thể tạm quên đi cảm giác lạc lõng của một người mới đến.

Minh không nói gì, chỉ ngồi nghe. Nhưng trong lòng cậu, có một cảm giác rất rõ ràng: cậu muốn trở thành một phần trong cảm giác an toàn ấy của An.

Những ngày mưa, Minh mang theo hai chiếc áo khoác. Không phải lúc nào An cũng cần, nhưng cậu vẫn mang theo, như một thói quen. Những ngày nắng, Minh nhớ nhắc An uống nước, dù chính cậu cũng không hiểu vì sao mình lại để tâm đến những điều nhỏ nhặt như vậy.

An nhận ra sự quan tâm ấy. Cô không nói ra, nhưng trong ánh mắt nhìn Minh đã có thêm điều gì đó khác trước. Không còn chỉ là sự biết ơn của một người được giúp đỡ, mà là một cảm giác gần gũi khó gọi tên.

Có lần, An hỏi Minh: “Cậu học ở đây lâu chưa?”

“Từ đầu cấp,” Minh đáp.

“Vậy chắc cậu có nhiều kỷ niệm lắm.”

Minh nghĩ một lúc, rồi lắc đầu. “Trước đây thì không. Nhưng bây giờ… có lẽ là bắt đầu có rồi.”

An nhìn Minh, hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi thêm. Cô chỉ mỉm cười, nụ cười dịu dàng như nắng cuối ngày.

Thời gian trôi qua, mối quan hệ giữa họ vẫn chưa có tên gọi. Không ai nói ra cảm xúc của mình. Nhưng từng ánh nhìn, từng bước chân song song, từng khoảnh khắc im lặng bên nhau đều âm thầm kéo họ lại gần hơn.

Minh nhận ra, từ khi An xuất hiện, cậu bắt đầu để ý đến những điều trước đây chưa từng quan tâm. Màu nắng trên sân trường, tiếng chuông tan học, cả những buổi chiều chậm rãi trôi qua cũng trở nên đáng nhớ hơn.

An cũng dần quen với việc có Minh bên cạnh. Sự lặng lẽ của cậu không khiến cô biết sợ, mà ngược lại, khiến cô cảm thấy bình yên. Giữa một nơi xa lạ, Minh giống như một điểm tựa rất nhẹ, không phô trương, nhưng luôn ở đó khi cô cần.

Chung một mái trường, họ chưa hứa hẹn điều gì. Nhưng trong lòng cả hai đều hiểu, có những mối quan hệ không cần gọi tên, vẫn đủ để khiến người ta mong chờ mỗi ngày trôi qua.

Và giữa những tháng ngày bình lặng ấy, tình cảm nảy mầm lúc nào không hay, lặng lẽ như nắng ghé qua sân trường mỗi sớm.