820 từ · ~5 phút đọc
An nhận ra có những điều thay đổi rất chậm, chậm đến mức người ta chỉ nhận ra khi đã ở giữa chúng từ lúc nào không hay.
Cô đến trường vào một buổi sáng nắng nhẹ, như bao ngày khác kể từ khi quen với nhịp sống nơi đây. Sân trường vẫn đông, vẫn ồn ào, nhưng cảm giác lạc lõng ban đầu đã không còn. Bởi vì giữa những gương mặt xa lạ ấy, luôn có một người khiến cô thấy quen thuộc.
Minh.
Cô nhìn thấy cậu từ xa, đứng dưới gốc cây bàng gần cầu thang, dáng người cao gầy, ánh mắt trầm lặng. Minh không nhìn quanh tìm kiếm, cũng không tỏ ra vội vã. Cậu chỉ đứng đó, như thể đã quen với việc chờ đợi. Và không hiểu vì sao, An biết rất rõ rằng ánh nhìn ấy sẽ sớm tìm đến mình.
Quả nhiên, khi cô bước gần hơn, Minh ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, An khẽ khựng lại.
Không phải là cái nhìn xã giao của những người quen biết bình thường. Trong ánh mắt Minh có điều gì đó rất khác, rất sâu, như thể cậu đang nhìn thấy không chỉ dáng vẻ bên ngoài của cô, mà còn cả những cảm xúc cô chưa từng nói ra.
An vội quay đi trước, tim đập nhanh hơn một nhịp. Cô không hiểu vì sao mình lại bối rối đến vậy. Chỉ là một ánh nhìn thôi mà.
Nhưng suốt cả buổi sáng hôm đó, hình ảnh ánh mắt ấy cứ lặp lại trong tâm trí cô, rõ ràng đến mức khiến cô không thể tập trung vào bài giảng. Mỗi khi ngẩng lên khỏi trang vở, An lại vô thức nghĩ đến Minh, nghĩ đến cách cậu nhìn cô, bình thản nhưng chăm chú, như thể cô là điều duy nhất cậu đang để tâm.
Giờ ra chơi, An bước ra hành lang. Gió thổi qua, mang theo mùi nắng và tiếng cười nói rộn ràng. Cô dựa vào lan can, nhìn xuống sân trường, lòng có chút xao động rất nhẹ. Cô không tìm Minh, nhưng lại mong sẽ nhìn thấy cậu.
Và rồi, Minh xuất hiện.
Cậu đứng cách An không xa, cũng tựa vào lan can, khoảng cách vừa đủ để không quá gần, nhưng cũng không xa lạ. Hai người không nói gì. Giữa họ là một khoảng lặng rất yên, không hề gượng gạo.
An quay sang, định nói một điều gì đó rất bình thường, nhưng khi bắt gặp ánh mắt Minh, cô lại im lặng.
Ánh nhìn ấy lần này dịu hơn buổi sáng. Không còn khiến tim cô chệch nhịp một cách bất ngờ, mà mang theo một cảm giác ấm áp, rất chậm, rất sâu. Minh không nhìn cô quá lâu, nhưng đủ để An nhận ra rằng, mình đang được quan tâm theo một cách rất khác.
“Cậu… ổn chứ?” Minh hỏi, giọng trầm và nhẹ.
An gật đầu, mỉm cười. “Ừ, mình ổn.”
Cô không biết vì sao Minh lại hỏi như vậy. Có lẽ vì cậu cảm nhận được sự im lặng khác thường của cô. Có lẽ vì cậu để ý nhiều hơn những gì cô nghĩ.
Hai người cùng rời hành lang, bước xuống sân trường. Ánh nắng chiếu qua những tán cây, tạo thành những vệt sáng đan xen trên lối đi. Minh đi bên cạnh An, không quá gần, nhưng cũng đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của cậu.
“An này,” Minh lên tiếng, sau một lúc im lặng.
“Ừ?”
“Có bao giờ cậu cảm thấy… chỉ một ánh nhìn thôi, cũng có thể khiến người ta nhớ mãi không?”
An khẽ sững lại. Cô quay sang nhìn Minh, bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn về phía trước, không nhìn cô. Câu hỏi ấy được nói ra rất khẽ, như thể Minh chỉ đang nói với chính mình.
An không trả lời ngay. Cô nghĩ đến buổi sáng, nghĩ đến khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau. Rồi cô khẽ nói: “Có lẽ là có.”
Minh mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ, rất thật.
Buổi chiều, khi tan học, An bước ra cổng trường cùng dòng người quen thuộc. Cô nhìn thấy Minh đứng ở phía trước, quay lưng về phía cô. Không hiểu vì sao, An lại gọi tên cậu.
“Minh.”
Cậu quay lại.
Ánh nhìn của họ lại chạm nhau lần nữa, giữa ánh hoàng hôn dịu nhẹ. Lần này, An không quay đi. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, để mặc cho cảm xúc lan ra rất chậm trong lồng ngực.
Không cần nói gì thêm, Minh cũng hiểu.
Có những ánh nhìn không cần lời giải thích. Chỉ cần một lần chạm nhau, cũng đủ để người ta nhận ra rằng, giữa hai con người ấy, đã có một điều gì đó rất khác bắt đầu.
Và An biết, kể từ khoảnh khắc này, cô sẽ không còn xem Minh chỉ là một người bạn đồng hành bình thường nữa.