840 từ · ~5 phút đọc
Buổi chiều hôm ấy, bầu trời đổi màu rất nhanh.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, nắng vẫn còn vương trên sân trường, mỏng và nhạt như một lời chào vội. An thu dọn sách vở, đứng dậy rời khỏi lớp, trong lòng nghĩ rằng hôm nay cũng sẽ trôi qua bình yên như bao ngày khác. Cô không hề biết rằng, chỉ một lát nữa thôi, mọi thứ sẽ trở nên khác đi.
An bước ra hành lang thì gặp Minh đang đứng chờ ở cuối cầu thang. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào cô như một thói quen đã hình thành từ lúc nào. An mỉm cười đáp lại, tim khẽ rung lên rất nhẹ.
Họ cùng đi xuống sân trường.
Gió bắt đầu mạnh hơn, mang theo hơi lạnh bất chợt. An ngẩng lên nhìn bầu trời xám dần, những đám mây đen kéo đến rất nhanh, che khuất ánh nắng cuối ngày.
“Có vẻ sắp mưa rồi,” An nói, giọng thoáng chút lo lắng.
Minh nhìn lên trời, gật đầu. “Ừ. Cậu có mang ô không?”
An lắc đầu. “Mình quên mất.”
Minh không nói gì thêm. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào quai balo, như đang kiểm tra thứ gì đó. Trong lòng cậu thầm nghĩ, may mà hôm nay mình mang theo.
Những giọt mưa đầu tiên rơi xuống sân trường, lác đác và nhẹ. Rồi chẳng mấy chốc, mưa nặng hạt hơn, ào xuống bất ngờ như thể đã chờ đợi từ rất lâu. Học sinh vội vã chạy tìm chỗ trú, tiếng cười nói hòa lẫn trong tiếng mưa rơi rộn ràng.
An đứng dưới mái hiên, nhìn ra cổng trường đã mờ dần sau màn mưa trắng xóa. Cô khẽ thở dài. Dì cô chắc sẽ lo nếu cô về muộn.
“Đi chung không?” Minh lên tiếng, giơ chiếc ô màu xanh đậm lên.
An quay sang nhìn cậu, hơi bất ngờ. Khoảnh khắc ấy, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên. Cô gật đầu, mỉm cười. “Ừ.”
Minh mở ô, che lên đầu An trước, rồi mới bước ra ngoài. Cơn mưa như lập tức nuốt trọn hai người, chỉ để lại âm thanh đều đều của nước rơi trên mặt ô. Con đường từ cổng trường ra bến xe bỗng trở nên dài hơn, nhưng cũng yên tĩnh hơn lạ thường.
Chiếc ô không quá lớn. Minh phải nghiêng nhẹ về phía An để tránh nước mưa hắt vào. Khoảng cách giữa họ vì thế mà gần hơn. An có thể cảm nhận được hơi ấm rất khẽ từ cánh tay Minh, và nhịp bước chậm rãi của cậu bên cạnh mình.
Không ai nói gì trong vài phút đầu. Sự im lặng không khiến An thấy ngượng ngùng, mà trái lại, khiến cô thấy lòng mình dịu xuống. Tiếng mưa rơi đều đều như che đi mọi âm thanh khác của thế giới.
“Cậu có thích mưa không?” Minh hỏi, giọng trầm nhưng nhẹ.
An nghĩ một lúc. “Trước đây thì không. Mưa khiến mọi thứ trở nên rối rắm. Nhưng… dạo này thì có lẽ là có.”
Minh mỉm cười. “Mình cũng vậy.”
Câu trả lời đơn giản ấy khiến An khẽ cong môi. Cô không hỏi vì sao, nhưng trong lòng cô hiểu, có những sở thích thay đổi không phải vì mưa, mà vì người đang đứng bên cạnh.
Một cơn gió mạnh thổi qua, làm chiếc ô khẽ nghiêng. Minh vội điều chỉnh lại, vô tình để những giọt nước mưa rơi xuống vai áo mình. An nhìn thấy, vội nói: “Cậu ướt rồi.”
“Không sao,” Minh đáp. “Cậu không bị ướt là được.”
Câu nói ấy khiến An sững lại trong giây lát. Cô cúi đầu, tránh ánh mắt Minh, nhưng tim thì đập nhanh hơn bình thường. Cô không biết vì sao một câu nói rất đơn giản lại có thể khiến mình bối rối đến vậy.
Họ đến bến xe khi mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. An dừng bước, quay sang nhìn Minh.
“Cảm ơn cậu,” cô nói, giọng chân thành. “Nếu không có cậu, chắc mình phải đợi mưa tạnh mất.”
Minh lắc đầu. “Không có gì.”
An bước lên xe, quay lại nhìn Minh lần nữa qua ô cửa kính mờ hơi nước. Cậu vẫn đứng đó, chiếc ô che nghiêng, dáng người gầy nhưng vững vàng giữa cơn mưa. Khoảnh khắc ấy, An chợt nhận ra, hình ảnh này có lẽ sẽ ở lại rất lâu trong ký ức của cô.
Chiếc xe lăn bánh, để lại Minh đứng một mình dưới mưa. Cậu khẽ thở ra, nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳn. Trên vai áo cậu, nước mưa thấm lạnh, nhưng trong lòng lại ấm đến lạ.
Cơn mưa chiều hôm ấy rồi cũng sẽ qua. Sân trường ngày mai sẽ lại đầy nắng. Nhưng cả Minh và An đều biết, từ giây phút cùng đứng chung dưới một chiếc ô nhỏ, cảm xúc giữa họ đã không còn như trước.
Có những cơn mưa đến rất bất chợt, nhưng lại để lại dấu vết rất lâu trong lòng người.