887 từ · ~5 phút đọc
Đêm hôm đó, An trằn trọc rất lâu mới ngủ được.
Tiếng mưa chiều dường như vẫn còn vương lại đâu đó trong ký ức, hòa cùng hình ảnh Minh đứng dưới chiếc ô xanh, im lặng nhưng vững vàng. Cô xoay người, nhìn lên trần nhà tối mờ, cố xua đi những suy nghĩ vẩn vơ. Nhưng càng cố không nghĩ đến, hình ảnh ấy lại càng hiện rõ hơn.
An khẽ thở dài, với tay lấy điện thoại đặt trên bàn học. Màn hình sáng lên, đồng hồ chỉ gần mười hai giờ đêm. Cô biết mình nên ngủ, nhưng lòng lại không yên. Ngón tay An lướt qua danh bạ, dừng lại ở một cái tên vừa được lưu chưa lâu.
Minh.
Cô do dự. Muộn thế này rồi, nhắn tin có lẽ sẽ làm phiền cậu. An định tắt màn hình thì điện thoại bất ngờ rung nhẹ trong tay.
Một tin nhắn đến.
Minh: “Cậu về nhà an toàn chưa?”
An sững lại vài giây. Tim cô bỗng đập nhanh hơn, rõ ràng và dồn dập. Cô không ngờ Minh lại nhắn tin trước, lại còn vào đúng lúc cô đang nghĩ đến cậu.
An ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường, gõ trả lời.
An: “Mình về rồi. Cảm ơn cậu. Còn cậu?”
Tin nhắn được gửi đi, chỉ vài giây sau đã có hồi âm.
Minh: “Mình cũng về rồi. Hơi ướt một chút, nhưng không sao.”
An nhìn dòng chữ ấy, bất giác mỉm cười. Cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Minh lúc nói câu đó, bình thản và nhẹ nhàng như mọi khi.
An: “Cậu nhớ lau khô tóc đó. Không thì dễ bị cảm.”
Minh im lặng vài giây. Rồi tin nhắn mới hiện lên.
Minh: “Ừ. Có người nhắc nên mình sẽ nhớ.”
An đọc câu trả lời ấy, lòng khẽ rung lên. Cô nhận ra, chỉ vài dòng tin nhắn ngắn ngủi cũng đủ khiến cảm xúc trong cô trở nên mềm mại hơn rất nhiều.
Hai người bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Không phải những câu chuyện lớn lao, chỉ là những điều rất nhỏ. Minh kể rằng cậu thường thích đi bộ về nhà sau giờ học, vì như vậy có thời gian suy nghĩ. An kể rằng cô vẫn chưa quen với việc sống ở nơi mới, nhưng dạo này đã đỡ hơn rất nhiều.
Minh: “Có lẽ vì cậu đã quen dần rồi.”
An nhìn màn hình, gõ rồi xóa, cuối cùng chỉ gửi đi một câu rất ngắn.
An: “Có lẽ vậy.”
Nhưng trong lòng cô hiểu, không chỉ là quen với nơi chốn. Mà là quen với việc có một người luôn xuất hiện đúng lúc, không ồn ào, không vội vàng.
Thời gian trôi qua lúc nào không hay. Đồng hồ trên màn hình điện thoại nhảy sang con số mười hai rưỡi. An hơi giật mình.
An: “Muộn rồi, cậu nên ngủ đi.”
Minh trả lời gần như ngay lập tức.
Minh: “Ừ. Nhưng trước đó… mình muốn hỏi một chuyện.”
An khẽ nuốt nước bọt. Không hiểu sao, cô cảm thấy hơi hồi hộp.
An: “Chuyện gì vậy?”
Một khoảng lặng ngắn. Rồi tin nhắn đến.
Minh: “Cậu có thấy phiền không… khi mình nhắn tin cho cậu vào giờ này?”
An nhìn câu hỏi ấy rất lâu. Cô nghĩ đến cảm giác khi nhận được tin nhắn của Minh, nghĩ đến nụ cười vừa rồi của mình, và nghĩ đến việc cô không hề muốn cuộc trò chuyện này kết thúc sớm như vậy.
An: “Không phiền.”
Chỉ hai chữ, nhưng An gõ rất chậm.
Một biểu tượng cảm xúc nhỏ xuất hiện từ phía Minh.
Minh: “Vậy thì tốt.”
An đặt điện thoại xuống ngực, nhìn lên trần nhà. Cô có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình lúc này, không còn đều đặn như trước. Cảm xúc ấy rất lạ, vừa nhẹ, vừa sâu, như thể có điều gì đó đang dần dần thay đổi.
Tối hôm đó, họ chúc nhau ngủ ngon. Không ai nói thêm điều gì đặc biệt. Nhưng khi An đặt điện thoại sang một bên, cô biết rằng, từ giây phút này, Minh đã bước thêm một bước nữa vào cuộc sống của cô.
Ở một nơi khác, Minh cũng đặt điện thoại xuống bàn học. Cậu đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà. Mưa đã tạnh từ lâu, chỉ còn lại không khí mát lạnh của đêm khuya.
Minh khẽ mỉm cười.
Cậu không phải người thích nhắn tin khuya. Trước đây, cậu thường tắt điện thoại sớm và đi ngủ đúng giờ. Nhưng tối nay, cậu đã phá vỡ thói quen ấy. Không phải vì điều gì lớn lao, mà chỉ vì cậu muốn biết An đã về nhà an toàn hay chưa.
Và khi nhận được câu trả lời của cô, cậu mới nhận ra, hóa ra có những người chỉ cần một tin nhắn ngắn cũng đủ khiến lòng người khác yên tâm.
Đêm đó, cả Minh và An đều ngủ muộn hơn thường lệ. Nhưng không ai thấy mệt. Bởi vì trong giấc ngủ chập chờn, có một cảm giác rất dịu dàng đang lan tỏa.
Có những mối quan hệ bắt đầu không phải bằng lời tỏ tình, cũng không cần những khoảnh khắc quá đặc biệt. Đôi khi, chỉ cần một tin nhắn lúc nửa đêm, đúng người, đúng thời điểm, cũng đủ để khiến hai trái tim xích lại gần nhau hơn một chút.