Ánh đèn pha lê rực rỡ từ sảnh chính của khách sạn 6 sao như muốn lấn át cả ánh sao đêm. Hôm nay, giới kinh doanh thành phố B đổ dồn sự chú ý vào buổi tiệc kỷ niệm của Hiệp hội Thương mại, nhưng mục đích chính của họ là để kiểm chứng tin đồn: Thẩm Ngôn – vị "vua không vương miện" của Thẩm thị – đã tìm được ý trung nhân.
Chiếc xe Rolls-Royce quen thuộc từ từ đỗ lại trước thảm đỏ. Thẩm Ngôn bước xuống trước, anh vận bộ vest đen cổ điển được cắt may chuẩn xác, tôn lên vóc dáng cao lớn và khí chất áp đảo. Anh vòng qua bên kia xe, dịu dàng mở cửa và đưa tay ra.
Tô Nhiên bước xuống, cả sảnh tiệc dường như nín thở trong một giây. Cô diện một chiếc váy lụa màu xanh khói, thiết kế hở vai trần tinh tế, làm nổi bật làn da trắng như sứ và chiếc dây chuyền kim cương Thẩm Ngôn tặng ban sáng. Vẻ đẹp của cô không sắc sảo, nhưng lại mang theo nét thanh thuần, thoát tục như một nhành hoa nhài giữa rừng hoa rực rỡ.
Thẩm Ngôn không ngần ngại đặt tay lên eo cô, kéo sát vào người mình, sải bước đi vào sảnh tiệc trước hàng chục ống kính máy ảnh.
"Đừng sợ, có anh ở đây." Anh thì thầm vào tai cô, cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của cô đang bấu chặt vào cánh tay mình.
Ngay khi họ vừa vào trong, một nhóm các phu nhân và tiểu thư quyền quý đã vây quanh. Lâm Gia Hân – người vừa bị Thẩm Ngôn đuổi việc hôm trước – cũng có mặt. Ả ta nhìn Tô Nhiên bằng ánh mắt ghen tị đến đỏ ngầu, cố tình lên tiếng mỉa mai:
"Ôi, đây không phải là kiến trúc sư nhỏ của công ty anh Ngôn sao? Thật không ngờ một buổi tiệc đẳng cấp thế này mà hạng người nào cũng có thể bước vào."
Không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo. Tô Nhiên khẽ mím môi, nhưng trước khi cô kịp phản ứng, Thẩm Ngôn đã lên tiếng. Giọng nói của anh lạnh lùng, âm lượng vừa đủ để những người xung quanh đều nghe thấy:
"Lâm tiểu thư có vẻ nhầm lẫn rồi. Đây không phải là nhân viên của tôi. Đây là vị hôn thê của tôi, là chủ nhân tương lai của Thẩm gia. Nếu cô cảm thấy nơi này 'hạng người nào cũng có thể vào', thì có lẽ người nên rời đi chính là cô."
Sắc mặt Lâm Gia Hân chuyển từ đỏ sang trắng rồi tím tái. Những người xung quanh bắt đầu xì xào, nhưng không phải về Tô Nhiên, mà là về sự thiếu hiểu biết của Lâm tiểu thư. Thẩm Ngôn không thèm nhìn ả thêm một lần nào, anh nâng ly rượu vang, dõng dạc nói với các đối tác lớn đang đứng gần đó:
"Nhân dịp hôm nay, tôi xin chính thức giới thiệu, Tô Nhiên là người phụ nữ duy nhất tôi sẽ kết hôn. Sau này nếu cô ấy có làm việc gì trong giới kiến trúc, mong mọi người chiếu cố như đang chiếu cố Thẩm Ngôn tôi vậy."
Lời tuyên bố này như một quả bom dội xuống sảnh tiệc. Nó không chỉ là sự thừa nhận tình cảm, mà còn là một tấm "kim bài miễn tử" mà Thẩm Ngôn trao cho cô giữa thương trường đầy sóng gió.
Buổi tiệc diễn ra sau đó, Thẩm Ngôn gần như không rời cô nửa bước. Ngay cả khi nói chuyện làm ăn, anh cũng nắm chặt tay cô hoặc vòng tay qua vai cô một cách đầy chiếm hữu. Tô Nhiên dần dần cảm thấy bớt căng thẳng hơn, cô bắt đầu mỉm cười và trò chuyện xã giao, sự thông minh và lễ phép của cô nhanh chóng chiếm được cảm tình của những bậc trưởng bối khó tính.
Tuy nhiên, giữa dòng người tấp nập, Tô Nhiên vô tình bắt gặp một ánh mắt lạ từ phía góc khuất của ban công. Một người đàn ông trung niên với gương mặt có nhiều nét giống Thẩm Ngôn đang nhìn cô với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
"Đó là ba anh đúng không?" Cô lo lắng hỏi nhỏ.
Thẩm Ngôn siết chặt tay cô, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo: "Đừng quan tâm đến ông ta. Anh đã nói rồi, cuộc đời anh do anh quyết định. Không ai có thể ngăn cản anh yêu em."
Anh kéo cô ra phía ban công vắng người để hít thở không khí trong lành. Dưới ánh trăng mờ ảo, Thẩm Ngôn ép cô vào lan can, nụ hôn nồng nàn mang theo vị rượu vang rơi xuống.
"Nhiên Nhiên, hôm nay em đẹp lắm. Đẹp đến mức anh chỉ muốn giấu em đi, không cho ai nhìn thấy cả."
Tô Nhiên vòng tay qua cổ anh, chủ động đáp lại nụ hôn của anh. Giữa không gian lãng mạn của thành phố B về đêm, cô nhận ra rằng, dù phía trước có bao nhiêu sóng gió từ gia đình hay xã hội, chỉ cần người đàn ông này vẫn nắm chặt tay cô, cô sẽ có đủ dũng khí để đối mặt.
"Chúng ta về thôi..." Thẩm Ngôn thì thầm, ánh mắt rực cháy dục vọng quen thuộc. "Anh không muốn ở đây thêm một giây nào nữa."