MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Chờ EmChương 12: Sóng gió từ phía Thẩm gia

Nắng Hạ Chờ Em

Chương 12: Sóng gió từ phía Thẩm gia

919 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi tiệc tối đầy náo loạn, cái tên Tô Nhiên bỗng chốc trở thành từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất trong giới thượng lưu Thành phố B. Sự sủng ái lộ liễu của Thẩm Ngôn vừa là một lớp giáp bảo vệ, nhưng đồng thời cũng là một thỏi nam châm thu hút những rắc rối không mong muốn.

Sáng thứ Tư, khi Thẩm Ngôn vừa rời biệt thự để đi họp khẩn cấp tại tập đoàn, Tô Nhiên nhận được một phong thư không tên được gửi đến tận tay. Bên trong chỉ vỏn vẹn một địa chỉ quán trà truyền thống và một dòng chữ: "Muốn tốt cho Thẩm Ngôn, hãy đến gặp tôi."

Cô biết, ngày này sớm muộn gì cũng tới.

Tại một phòng trà tĩnh lặng nằm tách biệt trong khu phố cổ, Thẩm Chính — cha của Thẩm Ngôn — đang ngồi đợi sẵn. Ông ta có gương mặt già dặn nhưng vẫn giữ được nét uy nghiêm, đôi mắt sắc lẹm giống hệt con trai mình nhưng lại thiếu đi sự ấm áp khi nhìn về phía cô.

"Tô tiểu thư, ngồi đi." Ông ta không ngẩng đầu, tay vẫn chậm rãi rót trà.

Tô Nhiên ngồi xuống đối diện, lưng thẳng tắp, thái độ không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ: "Thẩm lão tiên sinh, ông tìm cháu có việc gì?"

Thẩm Chính đặt ly trà xuống, trực tiếp đẩy một tấm chi phiếu về phía cô: "Số tiền này đủ để cô sống xa hoa cả đời ở nước ngoài. Điều kiện duy nhất là cô biến mất khỏi cuộc đời Thẩm Ngôn ngay lập tức. Cô nên hiểu, Thẩm thị cần một người con dâu có thể giúp ích cho sự nghiệp của nó, chứ không phải một kiến trúc sư với quá khứ không rõ ràng như cô."

Tô Nhiên nhìn tấm chi phiếu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Cảm giác này thật nực cười, giống hệt những kịch bản phim ảnh mà cô từng xem.

"Thẩm lão tiên sinh, mười năm trước, gia đình ông đã dùng quyền lực để đẩy cháu đi. Lúc đó cháu còn nhỏ, cháu sợ hãi và chọn cách rời bỏ anh ấy. Nhưng mười năm sau, cháu nhận ra một điều..." Tô Nhiên ngước mắt, nhìn thẳng vào người đàn ông quyền lực trước mặt. "Thẩm Ngôn mà ông thấy là một cỗ máy kiếm tiền, nhưng Thẩm Ngôn mà cháu thấy là một người đàn ông cô độc cần tình yêu. Thứ ông trao cho anh ấy là áp lực, thứ cháu trao cho anh ấy là hơi ấm."

Cô đẩy tấm chi phiếu ngược lại phía ông ta.

"Anh ấy không phải là món hàng để ông định giá. Nếu anh ấy muốn cháu đi, cháu sẽ tự khắc rời đi. Nhưng nếu anh ấy giữ cháu lại, thì dù là ai, cháu cũng sẽ không buông tay."

Thẩm Chính đập bàn đứng dậy, gương mặt đỏ bừng vì tức giận: "Cô thật to gan! Cô nghĩ Thẩm Ngôn sẽ bảo vệ cô được mãi sao? Nếu không có Thẩm thị, nó chẳng là cái gì cả!"

"Vậy thì cứ để anh ấy chẳng là cái gì cả đi."

Một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía cửa. Thẩm Ngôn bước vào, hơi thở vẫn còn chút dồn dập, đôi mắt rực cháy ngọn lửa giận dữ. Anh đi thẳng đến bên cạnh Tô Nhiên, nắm lấy tay cô kéo dậy, che chắn cô hoàn toàn sau lưng mình.

"Ba, con đã nói rồi, đừng đụng vào người của con."

"Anh... anh vì một người phụ nữ mà ăn nói với cha mình như thế à?" Thẩm Chính run rẩy chỉ tay vào con trai.

Thẩm Ngôn nhếch môi, nụ cười đầy châm biếm: "Từ lúc mẹ con mất, con đã không còn cha rồi. Ông chỉ là Chủ tịch của một tập đoàn mà con đang quản lý thôi. Nếu ông thích Thẩm thị đến thế, con sẵn sàng từ chức ngay hôm nay. Để xem, không có con, những dự án nghìn tỷ của ông sẽ đi về đâu."

Nói xong, không đợi Thẩm Chính kịp phản ứng, Thẩm Ngôn kéo Tô Nhiên bước ra khỏi phòng trà. Sự dứt khoát của anh khiến những người xung quanh đều phải khiếp sợ.

Khi ra đến xe, anh vẫn không buông tay cô. Thẩm Ngôn ép cô vào ghế phụ, đôi bàn tay run rẩy vì sợ hãi lẫn tức giận ôm chặt lấy mặt cô.

"Nhiên Nhiên, xin lỗi... anh lại để em phải đối mặt với ông ta một mình."

Tô Nhiên nhìn thấy sự lo sợ trong mắt anh, cô khẽ đưa tay vuốt ve gò má anh: "Em không sao. Em đã hứa rồi mà, em sẽ không bỏ chạy nữa."

Thẩm Ngôn gục đầu vào vai cô, hít thật sâu mùi hương dịu nhẹ để bình tâm lại. Sự kiên cường của cô khiến anh cảm động, nhưng đồng thời cũng kích thích bản năng bảo vệ điên cuồng trong anh.

"Về nhà thôi." Anh khàn giọng nói. "Về nhà của chúng ta."

Đêm đó, trong biệt thự ngoại ô, Thẩm Ngôn không cho cô làm bất cứ việc gì. Anh như một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn, bám lấy cô không rời. Sự căng thẳng ban ngày dần chuyển hóa thành một loại khao khát mãnh liệt vào ban đêm. Anh muốn dùng sự hòa quyện thể xác để chứng minh rằng, dù cả thế giới có quay lưng, họ vẫn là của nhau.