Cơn mưa đêm trút xuống thành phố B mang theo cái se lạnh đầu mùa. Trong căn biệt thự rộng lớn, ánh đèn chỉ được bật mờ ảo ở sảnh chính. Thẩm Ngôn kể từ khi đưa Tô Nhiên rời khỏi quán trà vẫn luôn im lặng một cách đáng sợ. Anh không giận cô, anh chỉ đang giận chính sự bất lực của mình khi để cô phải nghe những lời nhục mạ từ cha ruột.
Vừa bước vào phòng ngủ, Thẩm Ngôn đã ôm chặt lấy Tô Nhiên từ phía sau. Anh gục đầu vào hõm cổ cô, hơi thở nóng hổi pha lẫn chút run rẩy.
"Đừng rời xa anh, Nhiên Nhiên. Anh chỉ còn mỗi em thôi..." Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn.
Tô Nhiên xoay người lại, đưa đôi bàn tay nhỏ bé ôm lấy khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông đang đứng trước bờ vực của sự suy sụp. Cô nhìn sâu vào đôi mắt đỏ vằn của anh, không nói một lời mà chủ động rướn người lên, đặt một nụ hôn mềm mại lên môi anh. Nụ hôn của cô mang theo sự an ủi, sự cam kết và cả tình yêu nồng cháy.
Sự chủ động của cô giống như một mồi lửa ném vào kho xăng. Thẩm Ngôn gầm nhẹ một tiếng, anh lập tức giành lấy thế chủ động, nụ hôn trở nên sâu và mãnh liệt như muốn hút cạn sinh khí của cô. Anh bế bổng cô lên, đặt cô lên chiếc bàn trang điểm sát cửa sổ, nơi tiếng mưa đang đập vào kính liên hồi.
"Nhiên Nhiên, tối nay anh không muốn dịu dàng..." Thẩm Ngôn thô bạo xé mở chiếc áo khoác ngoài của cô, đôi mắt rực cháy dục vọng lẫn sự chiếm hữu điên cuồng.
Tô Nhiên vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát lại, hơi thở dồn dập: "Em không cần anh dịu dàng. Em cần anh biết rằng, em ở đây, hoàn toàn thuộc về anh."
Quần áo rơi rụng từng mảng trên sàn nhà. Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng bị mây mưa che khuất, cơ thể hai người quấn lấy nhau như hai dây leo bám chặt không rời. Thẩm Ngôn hôn khắp cơ thể cô, từ đôi môi sưng đỏ xuống bộ ngực phập phồng, rồi dừng lại thật lâu ở vùng bụng phẳng lì. Anh quỳ xuống sàn nhà, tách rộng đôi chân cô, dùng sự nồng nhiệt nhất của mình để chứng minh sự hiện diện của anh trong cuộc đời cô.
"Ưm... Thẩm Ngôn... đừng..." Tô Nhiên cong người, ngón tay đâm sâu vào mái tóc đen dày của anh. Cảm giác kích thích từ đầu lưỡi và sự va chạm da thịt khiến cô run rẩy không thôi.
Khi sự thèm khát đạt đến đỉnh điểm, Thẩm Ngôn đứng dậy, bế cô về phía giường lớn. Anh không dạo đầu thêm nữa mà trực tiếp đâm sâu vào bên trong cô. Một sự thâm nhập mạnh mẽ và đầy đủ khiến cả hai cùng đồng thời rên rỉ.
Trong bóng tối, tiếng mưa rơi bên ngoài hòa cùng tiếng va chạm của da thịt và tiếng thở dốc nặng nề. Thẩm Ngôn như muốn trút hết mọi nỗi đau, sự cô độc và lo sợ mất mát của mười năm qua vào mỗi lần đưa đẩy. Anh thúc rất mạnh, rất sâu, mỗi lần đều chạm đến nơi mềm mại nhất trong lòng cô, ép cô phải gọi tên anh trong những tiếng nức nở.
"Thẩm Ngôn... chậm lại... em... em không chịu nổi..." Tô Nhiên nấc nghẹn, đôi mắt nhòe đi vì sương mù tình dục.
"Gọi tên anh! Nói em chỉ yêu một mình anh thôi!" Thẩm Ngôn vừa điên cuồng cử động vừa gầm khẽ bên tai cô, bàn tay anh siết chặt lấy eo cô đến mức để lại những vết hằn đỏ tía.
"Em yêu anh... Thẩm Ngôn... chỉ yêu anh..."
Sự thừa nhận của cô chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất. Thẩm Ngôn ôm chặt lấy cô, xoay người để cô ngồi lên người mình, ép cô phải đối diện với sự chiếm hữu to lớn của anh. Trong tư thế này, Tô Nhiên chỉ có thể hoàn toàn dựa dẫm vào anh, đón nhận từng đợt sóng tình dâng cao.
Cơn mưa ngoài kia vẫn không ngớt, nhưng trong căn phòng này, sự sưởi ấm từ hơi ấm cơ thể đã xua tan đi mọi lạnh lẽo của lòng người. Khi đỉnh điểm kéo đến, Thẩm Ngôn ôm chặt lấy Tô Nhiên, cả hai cùng rơi vào một khoảng không trắng xóa của khoái cảm và sự viên mãn tuyệt đối.
Sau khi tạnh mưa trên giường, Thẩm Ngôn vẫn không rời khỏi cơ thể cô. Anh vùi đầu vào ngực cô, lắng nghe nhịp tim đang đập loạn xạ của cả hai.
"Nhiên Nhiên, ngày mai dọn hẳn về đây đi. Anh không muốn một phút giây nào em nằm ngoài tầm mắt của anh nữa."
Tô Nhiên mệt đến mức không còn sức để trả lời, cô chỉ khẽ ừ hừ một tiếng rồi chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay ấm áp của anh. Cô biết, bão tố bên ngoài có thể vẫn còn, nhưng trong lòng cô, mùa nắng đã về.