MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Chờ EmChương 14: Những lá thư chưa bao giờ gửi

Nắng Hạ Chờ Em

Chương 14: Những lá thư chưa bao giờ gửi

962 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, khi những hạt mưa cuối cùng của đêm qua còn đọng lại trên tán lá, Thẩm Ngôn đã lái xe đưa Tô Nhiên về căn hộ thuê cũ của cô để dọn đồ. Anh khăng khăng không cho cô tự dọn, mà đích thân sắn tay áo sơ mi, giúp cô xếp từng cuốn sách, từng món đồ dùng nhỏ vào thùng các-tông.

Nhìn người đàn ông quyền lực thường ngày chỉ biết ký những hợp đồng hàng tỷ đô, nay lại đang ngồi bệt dưới sàn nhà lau bụi cho chiếc hộp gỗ cũ của mình, lòng Tô Nhiên bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả.

"Thẩm Ngôn, thực ra để em tự làm cũng được mà..." Cô ái ngại nói.

"Đồ của em, cái gì anh cũng muốn tự tay chạm vào." Thẩm Ngôn ngẩng đầu, mỉm cười dịu dàng. Ánh nắng ban mai phản chiếu trên gương mặt anh, làm dịu đi những nét sắc sảo, lạnh lùng thường thấy.

Bất chợt, khi Thẩm Ngôn dọn đến ngăn kéo cuối cùng của bàn học, anh tìm thấy một chiếc hộp sắt bám đầy rỉ sét, bị kẹt sâu phía trong. Anh tò mò mở ra, bên trong không phải vàng bạc đá quý, mà là một xấp phong bì dày cộm, giấy đã ngả vàng theo thời gian.

"Đây là..." Thẩm Ngôn khựng lại.

Tô Nhiên vừa nhìn thấy chiếc hộp, gương mặt lập tức biến sắc. Cô vội vàng định giật lại: "Đừng xem! Trả cho em!"

Nhưng Thẩm Ngôn đã nhanh tay hơn. Anh giơ cao xấp thư, đôi mắt lướt qua những dòng chữ đề bên ngoài: "Gửi Thẩm Ngôn - Năm thứ nhất xa anh", "Gửi Thẩm Ngôn - Mùa đông thứ hai không có anh", "Gửi anh - Người em nhớ nhất..."

Cả căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng hơi thở của cả hai. Thẩm Ngôn ngồi xuống ghế, đôi bàn tay hơi run rẩy mở một lá thư ra.

"Thẩm Ngôn, hôm nay ở London tuyết rơi rất dày. Em đứng dưới trạm xe buýt, cứ ngỡ như anh đang đứng bên cạnh nắm lấy tay em đút vào túi áo của anh như ngày xưa. Anh biết không, em hối hận rồi. Em hối hận vì đã nghe lời người lớn mà bỏ rơi anh. Ở đây lạnh lắm, lạnh hơn cả cái mùa đông năm đó chúng mình cãi nhau..."

Thẩm Ngôn đọc từng chữ, lồng ngực anh thắt lại như có ai đó bóp nghẹt. Anh cứ ngỡ năm năm qua chỉ có mình anh phát điên vì nỗi nhớ, chỉ có mình anh đau đớn gặm nhấm sự phản bội. Anh chưa từng biết rằng, ở một phương trời xa xôi, cô gái nhỏ của anh cũng đã trải qua những đêm dài đẫm nước mắt, viết nên những tâm tình mà không bao giờ dám gửi đi.

Tô Nhiên đứng đó, nước mắt lã chã rơi. Bí mật lớn nhất, sự yếu đuối nhất của cô bấy lâu nay đã bị anh nhìn thấu.

"Tại sao... tại sao em không gửi chúng cho anh?" Thẩm Ngôn ngước mắt lên, giọng anh khàn đặc, đôi mắt đỏ hoe.

"Lúc đó em không có tư cách." Tô Nhiên nghẹn ngào. "Em đã chọn rời đi, em không muốn làm phiền cuộc sống mới của anh. Em sợ anh đã quên em, hoặc tệ hơn... là anh hận em."

Thẩm Ngôn đứng bật dậy, bước tới ôm chặt cô vào lòng. Anh vùi mặt vào mái tóc cô, hít thật sâu mùi hương quen thuộc như muốn bù đắp cho những năm tháng thiếu vắng.

"Đồ ngốc! Em có biết nếu anh nhận được chỉ một lá thư này thôi, anh sẽ điên cuồng đi tìm em không? Anh sẽ không để em phải chịu lạnh một mình lâu như vậy."

Anh siết chặt vòng tay, như muốn khảm cô vào tận xương tủy mình. Những hiểu lầm, những oán hận tích tụ suốt bao nhiêu năm qua dường như đã tan biến hoàn toàn sau khi đọc những lá thư ấy. Giờ đây, trong lòng anh chỉ còn lại một sự xót xa vô bờ bến và một lời thề độc: Đời này, kiếp này, tuyệt đối không để cô phải khóc thêm một lần nào nữa.

"Nhiên Nhiên, chúng ta kết hôn đi." Thẩm Ngôn đột ngột buông cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô bằng ánh mắt kiên định chưa từng có. "Không phải là đính hôn nữa, mà là kết hôn ngay lập tức. Anh muốn tên của em nằm cạnh tên của anh trên sổ hộ khẩu. Anh muốn danh chính ngôn thuận bảo vệ em trước tất cả mọi người."

Tô Nhiên ngẩn người, trước sự bá đạo và thâm tình của anh, cô chỉ biết gật đầu trong nước mắt hạnh phúc.

Dọn xong đồ đạc, Thẩm Ngôn đưa cô về biệt thự. Nhưng lần này, tâm thế của Tô Nhiên đã hoàn toàn khác. Đây không còn là "giam cầm", mà là sự trở về.

Chiều hôm đó, Thẩm Ngôn gọi điện cho trợ lý, giọng điệu sắc lạnh nhưng đầy hưng phấn: "Hủy bỏ mọi lịch trình tuần tới. Chuẩn bị cho tôi lễ đăng ký kết hôn và một buổi lễ gia đình kín đáo nhất. Tôi không muốn bất kỳ ai quấy rầy."

Tối đến, trong không gian chỉ có hai người, Thẩm Ngôn lại bắt đầu "đòi nợ". Nhưng lần này, sự cuồng nhiệt của anh mang theo một sự trân trọng và dịu dàng đến cực điểm. Anh hôn lên từng lá thư cũ, rồi lại hôn lên đôi môi của người con gái đã viết ra chúng, như muốn nói với cô rằng: "Quá khứ đau thương kết thúc rồi, tương lai của em, anh thầu hết."