MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Không TanChương 10: "TÌNH ĐỊCH" BẤT NGỜ XUẤT HIỆN

Nắng Hạ Không Tan

Chương 10: "TÌNH ĐỊCH" BẤT NGỜ XUẤT HIỆN

792 từ · ~4 phút đọc

Kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, không khí ở trường Trung học số 1 căng như dây đàn. Thế nhưng, đối với Thẩm Triều, điều khiến hắn đau đầu không phải là những định lý vật lý phức tạp, mà là sự xuất hiện của một nhân vật "lạ hoắc" thường xuyên lảng vảng quanh Hứa Giai Ninh.

Sáng thứ Hai, Thẩm Triều dắt xe đứng đợi trước cổng nhà Giai Ninh như thường lệ. Thế nhưng, cánh cửa vừa mở ra, người bước ra đầu tiên không phải là "nấm lùn" của hắn, mà là một thanh niên cao ráo, ăn mặc rất có gu, gương mặt thanh tú và nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Theo sau là Giai Ninh, cô cười nói rất vui vẻ, thậm chí còn tự nhiên chỉnh lại cổ áo cho anh ta.

"Anh họ, anh nhớ mua quà cho em đấy nhé!" Giai Ninh tinh nghịch nói.

Thẩm Triều đứng chôn chân tại chỗ. Hắn không nghe rõ từ "anh họ", trong mắt hắn lúc này chỉ có hình ảnh Giai Ninh đang thân mật với một người con trai khác. Cơn giận cùng sự ghen tuông bùng lên, thiêu cháy cả chút lý trí ít ỏi của vị thiếu gia kiêu ngạo.

"Hứa Giai Ninh! Cậu đứng lại đó cho tôi." Thẩm Triều nghiến răng, giọng nói lạnh thấu xương.

Giai Ninh giật mình quay lại, thấy bộ mặt "sát thủ" của Thẩm Triều thì không khỏi buồn cười. Cô định chạy lại giải thích, nhưng anh thanh niên kia lại cố tình khoác vai cô, nháy mắt đầy ẩn ý. Đây chính là Hứa Gia Khiêm, anh họ xa của Giai Ninh, vừa từ nước ngoài về và vốn dĩ đã nghe kể về "cậu trúc mã khó ở" của em gái mình nên muốn trêu chọc một chút.

"Ninh Ninh, đây là bạn em à? Trông... hơi dữ nhỉ?" Gia Khiêm cố tình nói to.

Thẩm Triều sải bước tới, thẳng tay gạt cánh tay của Gia Khiêm ra khỏi vai Giai Ninh, rồi kéo cô ra phía sau lưng mình như một con gà trống đang bảo vệ gà con.

"Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là anh là ai mà dám đụng vào cô ấy?" Thẩm Triều nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm như muốn đâm thủng đối phương.

Giai Ninh đứng sau lưng, túm lấy vạt áo Thẩm Triều, cố gắng nhịn cười đến mức run cả người. Cô nhận ra Thẩm đại thiếu gia đang ghen đến phát điên rồi.

"Anh Triều, đây là..."

"Im lặng! Về nhà làm bài tập, chuyện ở đây để tôi giải quyết." Thẩm Triều gắt nhẹ, nhưng tay vẫn nắm chặt cổ tay cô không buông.

Hứa Gia Khiêm bật cười thành tiếng, anh ta đưa tay ra định bắt tay Thẩm Triều: "Chào cậu, tôi là..."

"Không cần chào. Tôi không có nhu cầu làm quen với người lạ." Thẩm Triều hừ lạnh, rồi dắt xe, kéo Giai Ninh đi thẳng trước sự ngỡ ngàng của Gia Khiêm.

Trên đường đến trường, Thẩm Triều không nói một lời nào. Hắn đạp xe nhanh đến mức Giai Ninh phải ôm chặt lấy eo hắn để không bị ngã. Gió rít bên tai, nhưng Giai Ninh vẫn cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ tấm lưng của người phía trước.

"Anh Triều... anh giận à?" Giai Ninh nhỏ giọng hỏi.

"Không giận."

"Rõ ràng là anh đang giận mà. Anh không muốn biết anh ấy là ai sao?"

"Tôi không quan tâm. Cậu thích ai, chơi với ai là quyền của cậu." Thẩm Triều nói dối không chớp mắt, nhưng đôi bàn tay nắm tay lái đã nổi đầy gân xanh.

Giai Ninh thở dài, cô áp mặt vào lưng hắn, thủ thỉ: "Đó là anh họ của em, vừa từ nước ngoài về thăm gia đình. Anh ấy tên là Hứa Gia Khiêm."

Chiếc xe đạp bỗng nhiên phanh gấp một cái "két", khiến Giai Ninh đập mặt vào lưng Thẩm Triều. Hắn im lặng một lúc lâu, rồi lầm bầm trong cổ họng:

"Anh họ? Sao cậu không nói sớm?"

"Tại anh cứ sừng sộ lên như muốn ăn tươi nuốt sống người ta ấy chứ!"

Thẩm Triều quay đầu lại, vành tai đã đỏ rực. Hắn hắng giọng che giấu sự xấu hổ: "Tại cái tên đó nhìn không giống người tốt. Tôi là đang bảo vệ cậu khỏi những thành phần bất hảo thôi."

Giai Ninh cười hì hì: "Vâng vâng, đại thiếu gia của em là nhất. Vậy chiều nay đại thiếu gia có muốn ăn cơm cùng anh họ của em không?"

"Không thèm!" Thẩm Triều quay đi, nhưng trong lòng đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Hắn thầm thề, lần sau gặp lại "ông anh họ" này, hắn nhất định phải lấy lại thể diện.