Buổi tối, theo lời mời của mẹ Hứa, Thẩm Triều phải sang nhà Giai Ninh dùng cơm cùng vị khách quý. Hắn đứng trước gương suốt một tiếng đồng hồ, thay hết bộ đồ này đến bộ đồ khác. Hắn chọn một chiếc áo sơ mi đen, cài cúc chỉnh tề, tóc tai vuốt gọn gàng, trông vừa trưởng thành vừa khí chất.
"Con đi đánh trận hay đi ăn cơm thế?" Mẹ Thẩm đứng ở cửa trêu chọc.
"Mẹ không hiểu đâu." Thẩm Triều cầm lấy hộp quà sang trọng (mà hắn đã tốn không ít tiền mua chiều nay) rồi bước sang nhà bên cạnh.
Bữa cơm diễn ra trong không khí khá... kỳ quặc. Hứa Gia Khiêm là người hoạt ngôn, anh ta liên tục kể về những trải nghiệm ở nước ngoài, về những cô gái xinh đẹp và những bữa tiệc sôi động. Giai Ninh nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng lại ồ lên đầy ngưỡng mộ.
Thẩm Triều ngồi đối diện, mặt không cảm xúc, nhưng mỗi khi Gia Khiêm gắp thức ăn cho Giai Ninh, hắn lại lập tức dùng đũa của mình "chặn đường" và gắp một miếng to hơn vào bát cô.
"Ninh Ninh dạo này hơi gầy, phải ăn nhiều thịt bò mới có sức học." Thẩm Triều nói, giọng điệu vô cùng tự nhiên như thể hắn mới là chủ gia đình.
Gia Khiêm nhướng mày, mỉm cười đầy ẩn ý: "Cậu Thẩm đây quan tâm Ninh Ninh quá nhỉ. Nghe nói hai người là thanh mai trúc mã?"
"Đúng vậy, từ lúc cô ấy chưa biết tự buộc dây giày thì đã theo sau tôi rồi." Thẩm Triều nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đắc thắng. "Cái tính 'đuôi nhỏ' này, bỏ không được."
Giai Ninh đỏ mặt, lén đá nhẹ vào chân Thẩm Triều dưới gầm bàn. Anh ta thật là, nói chuyện cứ như đang tuyên bố chủ quyền vậy.
Sau bữa cơm, Gia Khiêm đề nghị chơi một ván game đối kháng. Đây vốn dĩ là sở trường của Thẩm Triều. Hắn nhếch môi, cởi bỏ áo khoác ngoài, xắn tay áo lên để lộ cánh tay rắn chắc.
"Anh là khách, anh chọn nhân vật trước đi." Thẩm Triều hào phóng nói.
Trận đấu diễn ra vô cùng gay cấn. Hai người đàn ông dồn hết sự tập trung vào màn hình tivi. Giai Ninh ngồi bên cạnh cổ vũ, ban đầu cô cổ vũ cho anh họ, nhưng thấy sắc mặt Thẩm Triều ngày càng nghiêm trọng, cô liền chuyển sang: "Anh Triều cố lên! Anh Triều giỏi nhất!"
Câu nói đó giống như một liều thuốc tăng lực cực mạnh. Thẩm Triều thực hiện một cú combo đẹp mắt, kết thúc trận đấu trong sự ngỡ ngàng của Gia Khiêm.
"Tôi thua rồi. Cậu giỏi thật đấy." Gia Khiêm buông điều khiển, chân thành khen ngợi.
Thẩm Triều lúc này mới nở một nụ cười hiếm hoi, nhưng vẫn không quên "khịa" một câu: "Ở nước ngoài chắc anh chỉ lo ngắm cảnh, không tập luyện kỹ năng rồi."
Khi Gia Khiêm ra về, anh ta ghé tai Giai Ninh nói nhỏ: "Cái cậu Thẩm này, đúng là một hũ giấm chua đại vương. Em coi chừng đấy nhé."
Giai Ninh nhìn Thẩm Triều đang đứng khoanh tay đợi mình ở cổng, ánh đèn đường đổ bóng hắn xuống mặt đất dài ngoằng. Cô cảm thấy trái tim mình mềm nhũn ra. Thẩm Triều của cô, dù có kiêu ngạo, có hay ghen, nhưng tất cả đều xuất phát từ việc hắn quá để ý đến cô.
"Này, anh ta nói gì với cậu đấy?" Thẩm Triều bước tới, nhíu mày hỏi.
"Anh ấy bảo... anh đẹp trai lắm." Giai Ninh cười lém lỉnh.
Thẩm Triều hừ lạnh một tiếng, nhưng khóe môi không tự chủ được mà cong lên: "Hừ, chuyện đó thì ai chẳng biết."