MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Không TanChương 9: NỤ HÔN "SỰ CỐ"

Nắng Hạ Không Tan

Chương 9: NỤ HÔN "SỰ CỐ"

581 từ · ~3 phút đọc

Nụ hôn kéo dài không lâu, Thẩm Triều nhanh chóng lùi lại, khuôn mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng nay lại đỏ bừng đến tận cổ. Hắn hắng giọng, quay mặt đi chỗ khác, lắp bắp:

"Cái đó... tại môi cậu dính tro bụi, tôi... tôi chỉ định phủi giúp thôi."

Giai Ninh sờ lên môi mình, cảm giác tê dại vẫn còn đó. Cô nhìn bộ dạng lúng túng của vị đại thiếu gia vốn luôn tự tin ngút trời, bỗng nhiên thấy anh thật đáng yêu. Cô cười thầm, rồi cố tình trêu chọc:

"Ồ, anh phủi bụi bằng môi sao? Kỹ thuật này độc lạ thật đấy nha anh Triều."

"Cậu... cậu im miệng cho tôi!" Thẩm Triều gắt gỏng để che giấu sự thẹn thùng, tay hắn vội vàng ném thêm củi vào lửa làm ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ.

Sáng hôm sau, đội cứu hộ tìm thấy hai người. Khi về đến khu tập trung, mọi người đều lo lắng hỏi han. Lâm Tử Khiêm định tiến lại gần Giai Ninh để xin lỗi vì đã để lạc cô, nhưng Thẩm Triều đã nhanh chóng bước tới, chắn ngang giữa hai người.

Hắn một tay khoác vai Giai Ninh, một tay đút túi quần, nhìn Lâm Tử Khiêm với ánh mắt đầy tính cảnh cáo: "Lớp trưởng Lâm, lần sau trông người thì cho kỹ vào. Nếu không trông được, thì tốt nhất đừng có nhận."

Không khí nồng nặc mùi thuốc súng. Giai Ninh kéo kéo vạt áo Thẩm Triều, ý bảo hắn bớt nói lại, nhưng hắn lại càng siết chặt vai cô hơn như đang khẳng định chủ quyền.

Trên đường trở về trường, Thẩm Triều và Giai Ninh vẫn ngồi cạnh nhau ở hàng ghế cuối. Khác với lúc đi, bầu không khí lúc này có chút ngượng ngùng nhưng cũng đầy ngọt ngào.

Giai Ninh lấy tai nghe ra, chia cho Thẩm Triều một bên. Trong tai nghe vang lên giai điệu nhẹ nhàng của một bản nhạc tình ca. Thẩm Triều tựa đầu vào cửa sổ xe, tay vẫn nắm chặt lấy tay cô dưới lớp áo khoác.

"Này nấm lùn."

"Dạ?"

"Chuyện tối qua... cậu không được phép quên, nhưng cũng không được phép nói cho ai biết, nghe chưa?"

Giai Ninh nhịn cười, gật đầu: "Em biết rồi, là 'sự cố phủi bụi' mà đúng không?"

Thẩm Triều nhìn cô, đôi mắt đào hoa nheo lại, đột nhiên hắn ghé sát tai cô nói nhỏ: "Nếu cậu thích, sau này tôi có thể 'phủi bụi' cho cậu mỗi ngày."

Giai Ninh đỏ bừng mặt, cúi gầm xuống. Cô biết, sau chuyến đi này, mối quan hệ của họ đã thực sự bước sang một chương mới. Cô không còn chỉ là "em gái nhà bên" hay "đuôi nhỏ" nữa, mà cô đã là người duy nhất nắm giữ trái tim kiêu ngạo của Thẩm đại thiếu gia.

Về đến nhà, khi Thẩm Triều tiễn cô đến cửa, hắn đột nhiên kéo cô lại, xoa đầu cô thật mạnh: "Vào nhà đi. Tối nay đừng có mơ thấy tôi mà cười trộm đấy."

"Anh mới là người sẽ cười trộm ấy!" Giai Ninh lè lưỡi trêu chọc rồi chạy biến vào nhà.

Thẩm Triều đứng dưới gốc cây ngô đồng, nhìn theo bóng lưng cô khuất sau cánh cửa. Hắn đưa tay chạm lên môi mình, một nụ cười rạng rỡ như nắng hạ nở rộ trên khuôn mặt vốn dĩ luôn băng lãnh.

Hóa ra, thích một người lại có cảm giác kỳ diệu đến thế.