MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Không TanChương 8: RUNG ĐỘNG GIỮA RỪNG SÂU

Nắng Hạ Không Tan

Chương 8: RUNG ĐỘNG GIỮA RỪNG SÂU

513 từ · ~3 phút đọc

Mười phút trôi qua đối với Giai Ninh dài như một thế kỷ. Đúng lúc cô định đứng dậy đi tìm đường thì phía sau có tiếng bước chân dồn dập, tiếng cành cây khô gãy vụn dưới đôi ủng nặng nề.

"Hứa Giai Ninh!"

Giọng nói quen thuộc đó vang lên, mang theo sự lo lắng đến cực độ và hơi thở dồn dập. Giai Ninh ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Triều đang đứng đó, quần áo hắn bị gai rừng cào rách vài chỗ, trên mặt còn có một vệt xước nhỏ.

Giai Ninh không kìm được nữa, lao thẳng vào lòng hắn, òa khóc: "Thẩm Triều... em sợ lắm... em cứ tưởng anh không nghe thấy..."

Thẩm Triều ôm chặt lấy cô, đôi bàn tay hắn run rẩy vuốt ve tấm lưng cô, giọng nói khàn đặc: "Tôi đây, tôi ở đây rồi. Đừng khóc, có tôi ở đây rồi."

Hắn đã chạy như điên khi nghe tiếng còi, mặc kệ sự can ngăn của giáo viên hướng dẫn. Lúc này, nhìn thấy cô an toàn, tảng đá trong lòng hắn mới thực sự rơi xuống. Hắn đẩy nhẹ cô ra, nhìn từ trên xuống dưới một lượt: "Có bị thương ở đâu không? Đau ở đâu nói tôi nghe!"

Giai Ninh sụt sịt lắc đầu: "Em không sao, chỉ là sợ thôi."

Trời bắt đầu tối dần, sương mù càng dày đặc khiến việc quay lại điểm tập kết trở nên nguy hiểm. Thẩm Triều quyết định tìm một hốc đá khuất gió để trú tạm qua đêm. Hắn gom lá khô đốt một đống lửa nhỏ, rồi cởi áo khoác trùm lên người Giai Ninh.

Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt Thẩm Triều trông vừa dịu dàng vừa nam tính. Giai Ninh ngồi cạnh hắn, cảm nhận hơi ấm từ đống lửa và từ người thiếu niên bên cạnh.

"Anh Triều... cảm ơn anh đã đến tìm em."

Thẩm Triều quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả dải ngân hà. Hắn đột nhiên vươn tay, chạm vào gò má còn vương nước mắt của cô, ngón cái vuốt nhẹ qua đôi môi hơi sưng vì lạnh.

"Hứa Giai Ninh, cậu có biết lúc không thấy cậu trong đoàn, tôi đã nghĩ gì không?"

"Dạ?"

"Tôi đã nghĩ, nếu cậu có chuyện gì, tôi cũng sẽ không cần cái mạng này nữa."

Câu nói đó khiến Giai Ninh sững sờ. Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng củi khô nổ lách tách. Ánh mắt hai người giao nhau, một sợi dây vô hình nào đó dường như đang kéo họ lại gần hơn.

Giai Ninh thấy hơi thở của Thẩm Triều ngày càng gần, tim cô đập như trống trận trong lồng ngực. Cô không né tránh, trái lại, cô khẽ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm chạm nước rơi xuống môi cô.

Đó không phải là một nụ hôn mãnh liệt, mà là sự trân trọng, là lời thề nguyện thầm lặng của một thiếu niên dành cho người con gái mình thương sâu đậm.