Tối hôm đó, căn phòng của Giai Ninh ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp. Cô đang đánh vật với bài tập Hóa học đại cương. Đối diện cô, Thẩm Triều đang thong thả xoay bút, mắt dán vào cuốn tạp chí bóng rổ nhưng thực chất tai lại đang dỏng lên nghe tiếng thở dài của cô gái đối diện.
"Anh Triều, câu 4 này... tại sao lại ra kết quả này được nhỉ?" Giai Ninh đẩy cuốn vở sang phía hắn, giọng điệu mang theo sự cầu cứu rõ rệt.
Thẩm Triều liếc mắt nhìn qua, rồi dùng bút gõ nhẹ vào trán cô một cái: "Hứa Giai Ninh, cậu dùng não để trang trí à? Công thức rõ ràng như thế này mà cũng áp dụng sai?"
Mặc dù mắng, nhưng hắn vẫn cầm lấy cây bút, bắt đầu viết ra từng bước giải chi tiết. Ngón tay hắn thon dài, khớp xương rõ ràng, từng nét chữ rồng bay phượng múa hiện ra trên giấy. Giai Ninh không nhìn vào bài giải, cô nhìn nghiêng khuôn mặt của Thẩm Triều. Dưới ánh đèn, sống mũi cao thẳng và hàng mi dài của hắn trông cực kỳ thu hút.
Thẩm Triều đột ngột quay sang, bắt gặp ánh mắt của cô. Hắn hơi khựng lại, rồi hừ một tiếng để che giấu sự bối rối: "Nhìn tôi làm gì? Tôi đẹp trai đến mức làm cậu quên cả làm bài à?"
Giai Ninh bị bắt quả tang nhưng không hề nao núng, cô chống cằm cười híp mắt: "Đúng thế, anh Triều là đẹp trai nhất. Vậy anh đẹp trai có thể giúp em làm nốt bài 5 không?"
"Mơ đi." Hứa Triều ngoài miệng thì từ chối, nhưng tay đã bắt đầu đọc đề bài số 5.
Một lát sau, mẹ Thẩm mang vào một đĩa trái cây gọt sẵn và hai ly nước mơ xanh mát lạnh. Bà mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ: "Triều Triều, con đừng có bắt nạt Ninh Ninh nhé. Dạy em cho tử tế vào."
"Mẹ, là cô ấy bắt nạt con thì có." Thẩm Triều lầm bầm, tay thì nhanh nhảu xiên một miếng táo đút tận miệng Giai Ninh như một thói quen lâu năm.
Giai Ninh thản nhiên há miệng đón lấy, nhai sồn sột đầy đắc ý. Sau khi mẹ Thẩm ra ngoài, không gian lại trở nên yên tĩnh. Giai Ninh đột nhiên lên tiếng:
"Anh Triều, anh định thi vào đại học nào?"
Cây bút trong tay Thẩm Triều ngừng xoay. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi có ánh trăng nhàn nhạt: "Đại học A, khoa Công nghệ thông tin."
Đó là ngôi trường danh giá nhất thành phố, cũng là mục tiêu cực kỳ khó khăn. Giai Ninh hơi cúi đầu, giọng nhỏ hẳn đi: "Em sợ em không thi nổi vào đó."
Thẩm Triều im lặng một lúc, rồi hắn vươn tay ra, xoa mạnh vào đầu cô làm mái tóc Giai Ninh rối tung lên. Hắn lấy từ trong túi quần ra một viên kẹo vị dâu, đặt vào lòng bàn tay cô.
"Có tôi ở đây, cậu sợ cái gì? Từ mai tăng thời gian học thêm một tiếng. Nếu không đỗ, tôi sẽ... tôi sẽ không thèm nhận người quen như cậu nữa."
Giai Ninh nắm chặt viên kẹo, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay hắn vẫn còn sót lại. Cô biết, câu "không thèm nhận người quen" của hắn thực chất là "tôi sẽ kéo cậu đi cùng bằng được".
Đêm đó, Giai Ninh nằm mơ thấy mình và Thẩm Triều cùng đi dưới hàng cây ở đại học A. Trong mơ, hắn không còn gọi cô là "nấm lùn" nữa, mà gọi là "Giai Ninh của tôi".