MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Không TanChương 5: CƠN GIÓ CHUA

Nắng Hạ Không Tan

Chương 5: CƠN GIÓ CHUA

577 từ · ~3 phút đọc

Ngày thi khảo sát cũng đến. Giai Ninh bước vào phòng thi với tâm thế khá tự tin nhờ những buổi "huấn luyện đặc biệt" của Thẩm Triều. Sau khi kết thúc môn cuối cùng, cô hớn hở chạy ra cổng trường tìm hắn, định bụng sẽ mời hắn một bữa kem thật lớn.

Nhưng nụ cười trên môi Giai Ninh bỗng tắt ngấm.

Ở góc cây ngô đồng quen thuộc, Thẩm Triều đang đứng đó. Nhưng bên cạnh hắn không phải là chiếc xe đạp trống không, mà là một nữ sinh xinh đẹp. Đó là Tô Thanh – hoa khôi của khối lớp bên cạnh, người nổi tiếng với vẻ ngoài thanh thuần và thành tích học tập đáng nể.

Tô Thanh đang cầm một bức thư (hoặc một món quà gì đó gói ghém rất xinh xắn), thẹn thùng đưa cho Thẩm Triều. Thẩm Triều không nhận, nhưng hắn cũng không bỏ đi ngay, dường như đang nói gì đó. Từ góc độ của Giai Ninh, trông họ thật "xứng đôi vừa lứa" – một nam thần lạnh lùng và một nữ thần dịu dàng.

Giai Ninh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn đắng. Một cảm giác chua xót chưa từng có dâng lên, khiến sống mũi cô cay sè. Cô không tiến lại gần nữa mà lẳng lặng quay người, đi về hướng ngược lại.

"Hứa Giai Ninh!" Giọng Thẩm Triều vang lên từ phía sau.

Cô không dừng lại, bước chân càng lúc càng nhanh. Thẩm Triều chạy tới, túm lấy quai cặp của cô, kéo ngược lại.

"Cậu chạy cái gì? Tôi gọi không nghe thấy à?" Hắn hơi thở dốc, chân mày nhíu chặt.

Giai Ninh không nhìn hắn, giọng nói lí nhí: "Em... em có hẹn với bạn rồi. Anh cứ đi với bạn của anh đi."

Thẩm Triều nheo mắt, cúi xuống nhìn thẳng vào khuôn mặt đang cúi gằm của cô. Hắn nhận ra khóe mắt cô hơi đỏ. Hắn khựng lại, rồi như hiểu ra điều gì đó, khóe môi hắn bỗng nhếch lên một nụ cười cực kỳ gian xảo.

"Bạn nào? Lại là tên Lâm Tử Khiêm kia?"

"Không liên quan đến anh!" Giai Ninh bướng bỉnh đáp.

"Ồ, vậy là cậu đang ghen à?" Thẩm Triều khoanh tay trước ngực, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.

"Ai... ai ghen chứ! Anh đừng có tự luyến." Giai Ninh như bị giẫm phải đuôi, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Thẩm Triều cười thấp một tiếng, tiếng cười trầm thấp rung động bên tai cô. Hắn đưa tay ra, gõ nhẹ vào trán cô: "Đồ ngốc. Cô ta chỉ đến hỏi tôi về cuộc thi Olympic Vật lý sắp tới thôi. Còn cái túi đó là quà của hội học sinh nhờ tôi đưa cho thầy giáo, tôi chưa kịp cầm thì cậu đã chạy mất dạng như người yêu bắt quả tang ngoại tình không bằng."

Giai Ninh sững người: "Thật... thật sao?"

"Chứ cậu nghĩ tôi thèm để ý đến ai khác ngoài cái 'đuôi nhỏ' phiền phức là cậu chắc?"

Thẩm Triều xoay người, dắt xe đạp tiến về phía trước. Giai Ninh đứng đơ tại chỗ một lúc, cảm giác chua xót lúc nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự ngọt ngào lan tỏa tận tâm can. Cô vội vàng chạy theo, túm lấy vạt áo hắn.

"Anh Triều, đợi em với! Em mời anh ăn kem!"

"Hai cây." Hắn hừ một tiếng, nhưng bước chân lại chậm lại để cô dễ dàng đuổi kịp.