MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Vẫn Đang Chơi ĐùaChương 10: Khi con chó Vàng đi lạc

Nắng Vẫn Đang Chơi Đùa

Chương 10: Khi con chó Vàng đi lạc

1,181 từ · ~6 phút đọc

Con chó Vàng không phải là một con chó giống ngoại đắt tiền, nó chỉ là một chú chó ta với bộ lông màu rơm khô và đôi mắt buồn như thể nó đã thấu hiểu hết mọi nỗi khổ đau của nhân loại. Nó đến với gia đình tôi vào một ngày mưa, nhỏ xíu và run rẩy. Bố tôi bảo: "Nuôi nó để nó giữ nhà". Nhưng với tôi, Vàng không phải là người bảo vệ, nó là một người tri kỷ không biết nói.

Vàng có một thói quen rất đặc biệt: nó luôn chờ tôi ở cổng mỗi khi tôi đi học về. Chỉ cần nhìn thấy bóng tôi từ xa, cái đuôi của nó đã ngoáy tít thò lò như một chiếc quạt điện bị hỏng số. Nó sẽ nhảy chồm lên, liếm vào tay tôi, và cùng tôi chạy nhảy khắp vườn. Vàng là đứa duy nhất trong nhà không bao giờ mắng tôi khi tôi làm sai, cũng không bao giờ bắt tôi phải học bài. Nó chỉ im lặng lắng nghe tất cả những tâm sự ngớ ngẩn của tôi về Cái Mơ hay về những viên bi ve.

Thế nhưng, vào một buổi chiều tối muộn, tôi đi học thêm về mà không thấy Vàng ra đón. Cái cổng sắt vẫn nằm im lìm, lạnh lẽo. Tôi chạy khắp nhà, gọi khản cả cổ: "Vàng ơi! Vàng ơi!". Chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá đáp lại.

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng nhưng giọng nói thì cố tỏ ra bình thản: "Chắc nó đi chơi đâu đó quanh xóm thôi, lát nữa đói bụng là nó tự về."

Nhưng Vàng không về. Một tiếng, hai tiếng, rồi cả một đêm trôi qua. Tôi nằm trong chăn, lắng tai nghe từng tiếng động nhỏ ngoài sân, hy vọng đó là tiếng chân quen thuộc của nó cào vào cửa gỗ. Mỗi lần có tiếng chó sủa xa xăm, tim tôi lại thắt lại. Tôi chợt nhận ra rằng, sự biến mất của một người bạn bốn chân cũng có thể tạo ra một lỗ hổng lớn đến thế trong trái tim một đứa trẻ.

Sáng hôm sau, tôi và thằng Cò lục tung cả xóm để tìm Vàng. Chúng tôi đi vào từng ngõ ngách, hỏi từng người đi đường.

"Bác ơi, bác có thấy con chó màu vàng, tai hơi cụp, đuôi có một đốm trắng không ạ?" Tôi hỏi bác Tư đầu xóm với giọng sắp khóc.

Bác Tư thở dài, lắc đầu: "Dạo này bọn trộm chó lộng hành lắm con ạ. Con Vàng nhà mày lại hiền, ai gọi cũng đến, dễ bị bắt mất lắm."

Câu nói của bác Tư như một nhát dao đâm vào lòng tôi. Tôi tưởng tượng ra cảnh Vàng bị nhốt trong một cái lồng sắt chật hẹp, sợ hãi và cô đơn. Nỗi đau của sự mất mát đầu đời không phải là một thứ gì đó trừu tượng, nó là cảm giác trống rỗng ở phía sau gót chân mỗi khi tôi bước đi mà không có ai chạy theo.

"Đừng khóc Tí," thằng Cò an ủi, tay nó cũng đang run run. "Biết đâu nó bị lạc vào rừng rồi nó sẽ tìm đường về giống như trong phim thì sao?"

Chúng tôi đi đến tận cuối làng, nơi có bãi rác và những bụi rậm hoang vu. Tôi gào tên Vàng đến mức cổ họng đau rát. Tôi hứa với ông Trời rằng nếu Vàng quay về, tôi sẽ nhường hết phần thịt trong bát cơm cho nó, sẽ không bao giờ bắt nó phải đóng vai "con ngựa" để tôi cưỡi lên lưng nữa. Nhưng thiên nhiên vẫn im lặng một cách đáng sợ.

Khi tôi trở về nhà với đôi bàn chân rã rời và đôi mắt sưng mọng, tôi thấy bố đang đứng ở cổng. Bố nhìn tôi, rồi bố thở dài, một cái thở dài chứa đựng sự bất lực của một người lớn khi thấy con mình đối mặt với nỗi buồn không thể cứu vãn.

"Vàng mất thật rồi hả bố?" Tôi nức nở hỏi.

Bố ôm tôi vào lòng, hơi ấm của bố không làm tôi bớt buồn, nhưng nó giúp tôi đứng vững hơn: "Có những thứ trong đời khi đi mất thì sẽ không bao giờ quay lại, con ạ. Con Vàng đã hoàn thành nhiệm vụ của nó ở nhà mình rồi. Nó đã cho con những ngày vui, giờ nó phải đi đến một nơi khác."

"Nhưng con chưa kịp chào nó! Con chưa kịp nói là con yêu nó nhiều lắm!"

Tiếng khóc của tôi hòa vào bóng tối đang dần phủ xuống. Bài học về sự mất mát đến với tôi thật tàn nhẫn và đột ngột. Tôi nhận ra rằng, thế giới này không chỉ có kẹo ngọt và những buổi chiều rực nắng. Thế giới này còn có những sự chia ly mà không có lời báo trước, có những chỗ trống trong tâm hồn mà không gì có thể lấp đầy.

Bà nội thấy tôi bỏ bữa, bà ngồi xuống cạnh giường, chậm rãi kể cho tôi nghe về những con vật mà bà từng nuôi trong suốt cả cuộc đời dài đằng đẵng của bà.

"Mỗi sinh linh đến với mình đều là một cái duyên, Tí ạ," bà nói, tay bà vuốt ve mái tóc rối của tôi. "Vàng không mất đi đâu, nó chỉ chuyển từ sân nhà mình vào nằm trong ký ức của con thôi. Nếu con vẫn nhớ về nó, nghĩa là nó vẫn đang ngoáy đuôi ở đâu đó trong tim con."

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra hình ảnh con Vàng đang chạy nhảy trên một cánh đồng cỏ rộng lớn, nơi không có trộm chó, không có lồng sắt. Dần dần, nỗi đau xé lòng nhường chỗ cho một sự chiêm nghiệm trầm buồn. Tôi hiểu rằng, trưởng thành chính là quá trình chúng ta học cách chấp nhận những cuộc chia tay. Chúng ta yêu thương nhiều hơn không phải để tránh khỏi nỗi đau, mà để khi nỗi đau đến, chúng ta có đủ những kỷ niệm đẹp để tự sưởi ấm mình.

Mấy ngày sau, mẹ tôi mang về một chú chó con khác, đen nhẻm và nghịch ngợm. Tôi nhìn chú chó mới, lòng vẫn nhớ về Vàng, nhưng tôi biết mình sẽ lại yêu thương nó. Bởi vì nếu tôi đóng chặt cửa lòng mình vì sợ mất mát, tôi cũng sẽ đánh mất luôn cơ hội được nhìn thấy một cái đuôi ngoáy tít đón đợi mình mỗi chiều.

Mỗi khi đi qua cổng, tôi vẫn theo thói quen nhìn xuống chân mình. Vàng không còn ở đó, nhưng mỗi khi gió thổi qua làm lay động những chiếc lá khô, tôi lại nghe thấy tiếng "xoẹt xoẹt" quen thuộc. Vàng đã dạy tôi rằng, tình yêu là thứ duy nhất có thể tồn tại lâu hơn cả sự sống, và sự mất mát chính là cái giá mà chúng ta phải trả cho những hạnh phúc đã từng có.