MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Vẫn Đang Chơi ĐùaChương 11: Bí mật trong hũ kẹo

Nắng Vẫn Đang Chơi Đùa

Chương 11: Bí mật trong hũ kẹo

1,122 từ · ~6 phút đọc

Trong thế giới của mẹ tôi, có một thứ quyền lực tối thượng mang tên "Hũ kẹo thủy tinh". Nó không phải là một hũ kẹo bình thường mà bạn có thể tìm thấy ở tiệm bà Năm. Đó là một chiếc hũ tròn trịa, nắp bằng nhôm sáng loáng, bên trong chứa đựng những viên kẹo cứng đủ màu sắc, từ màu đỏ của dâu rừng đến màu xanh của bạc hà và màu vàng óng ả của mật ong. Chiếc hũ ấy luôn được đặt ở ngăn cao nhất của tủ chè, nơi mà ngay cả khi tôi đứng lên chiếc ghế đẩu cũng chỉ có thể chạm tay vào lớp thủy tinh lạnh lẽo chứ không cách nào mở được nắp.

Mẹ bảo: "Kẹo này chỉ để dành khi nhà có khách hoặc khi con thực sự ngoan". Nhưng khái niệm "ngoan" của mẹ đối với tôi đôi khi xa vời như việc chạm tay vào những đám mây trên trời. Tôi tự hỏi, tại sao người lớn lại thích kiểm soát niềm vui của trẻ con bằng những định mức khắt khe đến thế? Tại sao hạnh phúc lại phải được đong đếm bằng những viên kẹo và được ban phát như một loại huân chương chiến công?

Một buổi chiều, khi mẹ đi họp phụ huynh cho chị hai và bố thì mải mê ngoài vườn, tôi đứng trước chiếc tủ chè và cảm thấy một sức hút mãnh liệt từ những viên kẹo đỏ rực. Trong tâm trí của một đứa trẻ tám tuổi, chiếc hũ kẹo không còn là vật vô tri, nó đang nháy mắt với tôi, nó đang kể về vị ngọt lịm sẽ tan chảy trên đầu lưỡi và làm tan biến mọi nỗi buồn về bài kiểm tra toán buổi sáng.

Tôi bắt đầu một kế hoạch mà tôi gọi là "Chiến dịch Chinh phục Đỉnh Cao". Tôi xếp chồng ba cuốn từ điển dày cộm của bố lên chiếc ghế gỗ, rồi từ từ leo lên. Tim tôi đập thình thịch như tiếng trống trường. Khi tay tôi chạm vào nắp nhôm, một cảm giác tội lỗi xen lẫn phấn khích chạy dọc sống lưng. Tôi vặn nhẹ, tiếng "khục" của nắp nhôm nghe thật đanh gọn. Mùi hương của đường hóa học và tinh dầu trái cây tỏa ra, thơm nồng nàn đến mức tôi thấy chóng mặt.

Tôi chỉ định lấy một viên thôi. Thật đấy. Nhưng khi viên kẹo màu đỏ đầu tiên nằm gọn trong túi áo, tôi lại thấy viên màu xanh trông có vẻ cô đơn quá. Thế là viên thứ hai, thứ ba... chẳng mấy chốc, một góc của hũ kẹo đã vơi đi một cách đáng báo động. Tôi vội vàng đóng nắp, sắp xếp lại mọi thứ như cũ và nhảy xuống đất với cái bụng đầy sự lo âu.

Ăn vụng là một nghệ thuật, nhưng che giấu nỗi sợ sau khi ăn vụng lại là một cực hình. Tôi ngồi vào bàn học, nhưng thay vì nhìn vào những con số, tôi lại nhìn vào túi áo đang phồng lên. Viên kẹo trong miệng tôi ngọt thật, nhưng vị ngọt ấy dường như bị lấn át bởi vị đắng của sự lén lút. Tôi chợt hiểu ra một triết lý: Khi bạn lấy một thứ gì đó không thuộc về mình, thứ đó sẽ không bao giờ ngon như bạn tưởng. Sự ngọt ngào của viên kẹo đã bị pha loãng bởi nỗi sợ hãi về cái roi mây của mẹ.

"Tí Bùn, sao hôm nay con im lặng thế? Lại làm điều gì có lỗi à?"

Tiếng mẹ vang lên từ cửa khiến tôi suýt nữa thì nuốt chửng cả viên kẹo chưa kịp tan. Tôi lắc đầu lia lịa, miệng ngậm chặt đến mức hai má phồng lên như con cá vàng. Mẹ nhìn tôi đầy nghi hoặc, nhưng may mắn thay, mẹ bận mắng chị hai về chuyện điểm số nên không để ý kỹ đến tôi.

Tối hôm đó, nhà có khách. Bác Tư sang bàn chuyện đào giếng. Mẹ đi đến tủ chè, nhấc hũ kẹo xuống. Tôi nấp sau cánh cửa, mồ hôi vã ra như tắm. Tôi thấy mẹ khựng lại một giây khi nhìn vào mực kẹo trong hũ. Thời gian lúc đó dường như ngừng trôi. Tôi chờ đợi một tiếng quát, một cái chỉ tay đanh thép. Nhưng mẹ chỉ lẳng lặng lấy kẹo mời bác Tư, gương mặt không lộ chút cảm xúc nào.

Sự im lặng của mẹ còn đáng sợ hơn cả mười trận đòn. Suốt cả buổi tối, mẹ không mắng tôi một lời, mẹ vẫn giục tôi đi tắm và dọn cơm cho tôi ăn. Nhưng mỗi khi ánh mắt mẹ lướt qua tôi, tôi cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang đứng trước vành móng ngựa. Người lớn đôi khi dùng sự im lặng để hành hạ tâm hồn trẻ con, một cách thức tinh vi khiến chúng tôi phải tự đối diện với tòa án lương tâm của chính mình.

Đến lúc đi ngủ, mẹ vào phòng, ngồi xuống cạnh tôi. Mẹ không cầm roi. Mẹ đưa cho tôi một mảnh giấy nhỏ, bên trong có bọc hai viên kẹo cuối cùng của hũ.

"Lần sau nếu con muốn ăn, cứ bảo mẹ. Đừng để niềm vui của mình phải giấu trong túi áo và trộn lẫn với nỗi sợ, Tí ạ. Kẹo thì mẹ có thể mua thêm, nhưng sự thật thà của con thì không ai bán để mẹ mua lại cho con đâu."

Tôi òa khóc, gục đầu vào lòng mẹ. Hóa ra mẹ đã biết tất cả. Mẹ biết từ lúc tôi xếp chồng những cuốn sách lên ghế, biết cả vị ngọt đang giấu sau đôi môi mím chặt của tôi. Mẹ không phạt tôi vì mẹ muốn tôi hiểu rằng, bí mật lớn nhất không phải là việc tôi đã ăn bao nhiêu viên kẹo, mà là việc tôi đã đánh mất sự thanh thản trong lòng mình vì vài miếng đường ngọt lịm.

Hũ kẹo thủy tinh từ đó về sau không còn nằm ở ngăn cao nhất nữa, mẹ để nó ngay trên bàn trà. Nhưng kỳ lạ thay, tôi không còn cảm thấy thèm khát nó như trước. Tôi nhận ra rằng, kẹo chỉ ngon khi nó được trao đi một cách công khai, khi vị ngọt của nó hòa quyện với sự bình yên của tâm hồn. Những viên kẹo "bí mật" kia đã dạy tôi bài học về giá trị của sự minh bạch. Hóa ra, người lớn đôi khi giấu đồ vật đi không phải để chiếm hữu, mà để thử thách cái "hũ nhân cách" bên trong mỗi đứa trẻ.