MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Vẫn Đang Chơi ĐùaChương 9: Trận chiến trên cánh đồng

Nắng Vẫn Đang Chơi Đùa

Chương 9: Trận chiến trên cánh đồng

1,068 từ · ~6 phút đọc

Cánh đồng sau mùa gặt là một vương quốc của gốc rạ và khói rơm. Khi những chiếc máy tuốt lúa cuối cùng rời đi, để lại một khoảng không gian mênh mông vàng rực dưới nắng, đó cũng là lúc quân đội của "Đại nguyên soái Tí Bùn" chính thức xuất quân. Trận chiến hôm nay không có gươm giáo thật, không có ngựa sắt, nhưng lại có đầy rẫy những âm mưu và lòng dũng cảm được nung nấu trong những cái đầu chưa kịp sạch bùn đất.

Quân đội của tôi gồm có thằng Cò – tay thiện xạ súng cao su, và Cái Mơ – người chịu trách nhiệm hậu cần kiêm... cứu thương (dù thuốc của nó chỉ là những lá cỏ nhai nát). Đối thủ của chúng tôi là toán quân của thằng Hùng "Còi" ở xóm dưới, những kẻ luôn huênh hoang rằng chúng sở hữu những con diều bay cao nhất và những con dế mèn lỳ lợm nhất.

"Mục tiêu của chúng ta là chiếm lấy đống rơm cao nhất ở giữa đồng kia," tôi chỉ tay về phía "ngọn núi vàng" đang tỏa mùi hương nồng nàn. "Đứa nào chiếm được đỉnh núi, đứa đó sẽ là vua của cả cánh đồng này trong suốt mùa hè!"

Thằng Cò kiểm tra lại dây chun của chiếc súng cao su, vẻ mặt nghiêm trọng như sắp xông pha vào trận Mạc phủ: "Tí, mày yên tâm. Tao đã chuẩn bị sẵn một túi sỏi tròn vo nhặt ở bờ suối. Thằng nào bén mảng đến gần 'pháo đài', tao sẽ cho nó biết tay."

Cái Mơ lật đật chạy theo, tay xách một cái giỏ tre đựng đầy những quả mận xanh chua loét: "Đánh nhau thì đánh, nhưng cấm đứa nào được làm rách áo tao đấy nhé. Mẹ tao mà biết tao đi đánh trận giả là tao bị nhốt trong buồng cả tuần đấy!"

Trận chiến nổ ra trong sự hỗn loạn của tiếng hò hét và những nắm rơm khô bay tứ tung. Chúng tôi lăn lộn trên những gốc rạ nhọn hoắt, cảm giác đau rát ở khuỷu tay và đầu gối chẳng là gì so với khát khao được đứng trên đỉnh cao nhất. Người lớn đứng trên bờ đê nhìn xuống, chắc hẳn họ chỉ thấy một lũ trẻ rảnh rỗi đang nghịch đất cát, nhưng với chúng tôi, đó là cuộc chiến bảo vệ danh dự.

Kỳ lạ thay, trong lúc giao tranh ác liệt nhất, tôi chợt nhận ra một điều: Đôi khi chúng ta chiến đấu không phải vì chúng ta ghét đối thủ, mà vì chúng ta cần một lý do để thấy mình mạnh mẽ. Thằng Hùng "Cò" sau khi bị tôi đẩy ngã xuống vũng bùn nhỏ, nó không khóc mà lại cười sằng sặc, rồi nó lại vốc một nắm bùn ném ngược lại tôi. Cái ranh giới giữa kẻ thù và bạn bè trên cánh đồng này mỏng manh như một sợi tơ nhện.

"Dừng lại! Dừng lại hết cho tao!" Tôi hét lớn khi thấy thằng Cò đang định bắn một viên sỏi về phía thằng Hùng.

Tất cả khựng lại. Khói từ những đống rơm bị đốt sớm bắt đầu cay sè mắt.

"Sao thế đại nguyên soái? Tao sắp hạ được nó rồi mà!" Thằng Cò ấm ức.

"Nhìn kìa," tôi chỉ vào một tổ chim sẻ nhỏ nằm lạc lõng giữa đống rạ ngay chân đống rơm chúng tôi đang tranh chấp. "Nếu chúng mình cứ giẫm đạp lên đây, tổ chim sẽ nát bấy mất."

Cả lũ trẻ con – vốn vừa rồi còn hăng máu muốn "ăn tươi nuốt sống" nhau – bỗng chốc im lặng. Chúng tôi cùng cúi xuống, nhìn ba quả trứng chim bé xíu, trắng xanh nằm ngoan ngoãn trong lớp lót bằng cỏ khô. Trong giây phút đó, "ngọn núi vàng" và danh hiệu "vua cánh đồng" bỗng trở nên vô nghĩa. Một sinh mạng nhỏ bé đang cần sự che chở đã kết thúc trận chiến hào hùng của chúng tôi một cách nhanh chóng hơn bất kỳ hiệp ước hòa bình nào của người lớn.

"Thôi, không đánh nữa," thằng Hùng "Cò" phủi mông quần, giọng nó bỗng dịu lại. "Tao có một túi kẹo lạc trong túi, hay là cả lũ ngồi xuống đây ăn rồi trông cái tổ chim này cho đến khi chim mẹ về?"

Hội nghị hòa bình được thiết lập ngay lập tức. Chúng tôi ngồi quây quần dưới chân đống rơm, chia nhau những mẩu kẹo lạc dính đầy bụi, kể cho nhau nghe về những lần bị đòn, về những bài toán khó và về những ước mơ viển vông. Nắng chiều nhuộm vàng những gương mặt lem luốc bùn đất.

Tôi nhận ra rằng, lòng dũng cảm thực sự không phải là việc đánh bại người khác để chiếm lấy đỉnh cao. Lòng dũng cảm là khi bạn dám dừng lại đúng lúc để bảo vệ một thứ yếu ớt hơn mình. Người lớn thường dạy chúng tôi phải "chiến thắng", phải "đứng đầu", nhưng họ ít khi dạy chúng tôi cách "nhường bước". Trên cánh đồng rực nắng này, ba quả trứng chim sẻ đã dạy chúng tôi một bài học mà có lẽ nhiều người trưởng thành đã quên mất: Rằng sự sống và lòng trắc ẩn luôn quan trọng hơn mọi chiến thắng ảo ảnh.

Khi hoàng hôn buông xuống, cánh đồng chìm vào một màu tím thẫm huyền ảo. Chúng tôi chia tay nhau, hẹn ngày mai lại ra đây để "giám sát" tổ chim. Tôi đi về phía nhà mình, lòng nhẹ tênh. Tôi biết rằng, dù không trở thành "vua của cánh đồng", nhưng hôm nay, tôi và những người bạn của mình đã chiến thắng được cái bản tính hung hăng của chính mình.

Chiều tối, mùi khói rơm quyện với mùi cơm mới tạo nên một thứ hương vị quê hương đặc quánh. Tôi nhìn đôi bàn tay trầy xước của mình và mỉm cười. Những vết thương này sẽ mau lành, nhưng ký ức về buổi chiều ngồi canh tổ chim sẽ còn xanh mãi. Người lớn có thể chiếm lấy những tòa nhà cao tầng, những vị trí quyền lực, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ hiểu được cảm giác vĩ đại khi bảo vệ được ba quả trứng chim nhỏ bé giữa một thế giới đầy biến động.