MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Vẫn Đang Chơi ĐùaChương 3: Chiếc chổi tre biết hát

Nắng Vẫn Đang Chơi Đùa

Chương 3: Chiếc chổi tre biết hát

1,222 từ · ~7 phút đọc

Ở góc sân nhà tôi, có một "công dân" thầm lặng và khắc khổ nhất thế gian: đó là chiếc chổi tre. Nó đứng đó, tựa lưng vào bức tường rêu phong, gầy gò và xơ xác như một ông lão đã dành cả đời để gánh vác bụi trần. Người lớn thường chỉ nhớ đến nó khi sàn nhà đầy lá khô hoặc khi mẹ tôi nổi giận vì tôi bày bừa trò chơi. Lúc ấy, chiếc chổi không còn là một vật dụng, nó trở thành một quyền năng có thể khiến mông tôi "nở hoa". Nhưng trong những buổi trưa vắng lặng, khi cả xóm đang chìm vào giấc ngủ chập chờn, tôi lại thấy chiếc chổi tre có một đời sống khác hẳn.

Tôi thường ngồi xổm trước nó, quan sát những sợi tre đã mòn vẹt theo thời gian. Đầu chổi tưa ra, xám xịt vì bụi đất, nhưng mỗi khi gió thổi qua, nó lại phát ra những tiếng sột soạt, xào xạc như đang kể về những chuyến hành trình từ tận rừng sâu cho đến khi dừng chân tại cửa hàng của bà Năm. Đối với tôi, chiếc chổi tre không chỉ là công cụ vệ sinh, nó là một nghệ sĩ thực thụ. Khi mẹ cầm chổi quét sân, những vòng cung được vẽ ra trên nền đất giống như những đường cọ của một họa sĩ đại tài, và âm thanh "xoẹt, xoẹt" đều đặn chính là bản nhạc nền cho cuộc sống thường nhật.

"Mẹ ơi, chiếc chổi này có đau không?" Tôi hỏi khi thấy mẹ cầm chổi quật mạnh xuống nền gạch để rũ bụi.

Mẹ dừng lại, quệt mồ hôi trên trán, nhìn tôi như nhìn một sinh vật lạ: "Nó là cái chổi bằng tre khô, biết đau đớn gì hả con? Lo mà quét cái góc kia đi, đừng có ngồi đó mà tưởng tượng viển vông."

"Nhưng ông nội bảo cái gì gắn bó với mình lâu ngày cũng có linh hồn mà mẹ. Nó quét hết bụi cho mình, nghĩa là nó đang nhận hết cái bẩn về mình đấy thôi."

Mẹ không trả lời, chỉ lắc đầu rồi tiếp tục công việc. Có lẽ mẹ bận quá, bận đến mức không còn thời gian để nhận ra rằng chiếc chổi tre cũng cần được đối xử tử tế. Người lớn thường chỉ quan tâm đến kết quả là cái sân sạch, chứ chẳng mấy ai để ý đến việc "người nghệ sĩ" quét sân đã gầy đi bao nhiêu sau mỗi ngày làm việc.

Chiều hôm đó, tôi quyết định thực hiện một nghi lễ đặc biệt cho chiếc chổi. Tôi lấy một dải ruy băng màu đỏ từ hộp quà cũ của Cái Mơ, nhẹ nhàng buộc vào thân chổi. Tôi còn lấy cả một ít nước hoa của chị hai (loại nước hoa mùi hoa hồng mà chị quý như vàng) xịt một phát lên những sợi tre khô khốc.

"Từ nay, bạn không phải là một cái chổi tầm thường nữa. Bạn là 'Hiệp sĩ Chổi Hồng'," tôi thì thầm với nó.

Thằng Cò đi ngang qua, thấy tôi đang làm điệu cho cái chổi thì cười sặc sụa: "Tí Bùn, mày điên rồi à? Cái chổi để quét rác chứ có phải để đi thi hoa hậu đâu mà mày xịt nước hoa cho nó?"

"Mày thì biết gì. Tại sao chúng ta được tắm thơm, được mặc áo mới, mà cái chổi lại phải ở bẩn cả đời? Nó làm việc chăm chỉ nhất nhà đấy!"

Thằng Cò gãi đầu, dường như nó thấy lý lẽ của tôi cũng có chút sức nặng. Nó ngồi xuống cạnh tôi, nhìn "Hiệp sĩ Chổi Hồng" bằng ánh mắt dè dặt: "Nhưng nếu mày xịt nước hoa thế này, lúc mẹ mày quét sân, cả cái sân sẽ toàn mùi hoa hồng à? Nghe kinh chết đi được."

"Mùi hoa hồng thì có gì mà kinh? Còn hơn là mùi bụi đất!"

Chúng tôi ngồi đó, bên cạnh chiếc chổi, bàn luận về việc nếu một ngày nào đó tất cả đồ vật trong nhà bỗng dưng biết nói. Cái chảo chắc chắn sẽ than phiền vì bị đốt nóng quá nhiều. Cái gương sẽ kể về việc mỗi sáng chị hai tôi đã soi nó bao nhiêu lần để nặn mụn. Và chiếc chổi tre, có lẽ nó sẽ cảm ơn tôi vì đã nhận ra sự tồn tại của nó, không phải dưới danh nghĩa một nô lệ lao dịch, mà là một người bạn.

Ông nội đi ra, thấy dải ruy băng đỏ rực trên thân chổi thì mỉm cười. Ông không mắng tôi phí phạm ruy băng hay nước hoa. Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, chậm rãi châm điếu thuốc lào.

"Tí Bùn này, cháu có biết tại sao người ta lại dùng tre để làm chổi không?"

"Vì tre rẻ ạ?"

Ông lắc đầu: "Vì tre dẻo dai. Tre có thể bị uốn cong, bị mài mòn, nhưng nó không dễ dàng gãy rụng. Con người ta sống ở đời cũng nên như cái chổi tre, biết cúi mình xuống để làm sạch thế giới, biết chịu đựng những vất vả mà vẫn giữ được cái gốc thẳng của mình."

Tôi nhìn chiếc chổi, rồi nhìn ông. Một triết lý lớn lao bỗng chốc hiện ra từ một vật dụng tầm thường nhất. Hóa ra, sự hy sinh thầm lặng mới là sự hy sinh cao cả nhất. Chiếc chổi tre không bao giờ đòi hỏi được khen ngợi, nó cứ lặng lẽ mòn đi để đổi lấy sự sạch sẽ cho những đôi chân người lớn.

Khi bóng chiều đổ dài trên sân, mẹ tôi đi ra để thu dọn rác. Mẹ cầm chiếc chổi lên, sững lại một chút khi thấy dải ruy băng và ngửi thấy mùi hoa hồng lạ lẫm. Tôi nín thở, sợ mẹ sẽ tháo phăng nó ra. Nhưng không, mẹ chỉ mỉm cười một cách kín đáo, rồi mẹ bắt đầu quét. Những nhát chổi chiều nay dường như nhẹ nhàng hơn, và kỳ lạ thay, tôi nghe như có tiếng hát phát ra từ những sợi tre khô ấy. Đó là bài hát của sự công nhận, bài hát của một "người lao động" cuối cùng cũng được yêu thương.

Tôi nhận ra rằng, thế giới này sẽ đẹp đẽ hơn biết bao nếu chúng ta thỉnh thoảng biết buộc một dải ruy băng lên những nỗi nhọc nhằn của nhau. Người lớn thường quên mất việc cảm ơn những thứ hiển nhiên quanh mình. Họ coi tình yêu của mẹ là hiển nhiên, sự vất vả của bố là hiển nhiên, và sự sạch sẽ của cái sân cũng là hiển nhiên. Nhưng với một đứa trẻ, chẳng có gì là hiển nhiên cả. Mọi thứ đều là phép màu, nếu chúng ta biết cách nhìn bằng trái tim thay vì chỉ bằng đôi mắt.

Đêm đó, tôi nằm mơ thấy "Hiệp sĩ Chổi Hồng" đang cưỡi trên một đám mây, dùng những sợi tre của mình để quét sạch những hạt bụi trên những ngôi sao, làm cho bầu trời đêm trở nên lấp lánh hơn bao giờ hết. Và trong giấc mơ ấy, tôi thấy mình đang nắm lấy dải ruy băng đỏ, bay lượn cùng nó giữa ngân hà bao la.