MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Vẫn Đang Chơi ĐùaChương 4: Mùi của nắng

Nắng Vẫn Đang Chơi Đùa

Chương 4: Mùi của nắng

1,192 từ · ~6 phút đọc

Ở xóm tôi, nắng không chỉ là ánh sáng. Nắng là một thứ vật chất có thể ngửi thấy, chạm vào và thậm chí là có thể "nếm" được nếu bạn đủ tinh tế. Người lớn sợ nắng vì nó làm đen da, làm hỏng lớp sơn xe hoặc làm họ chóng mặt khi đi ngoài đường. Nhưng đối với lũ trẻ chúng tôi, nắng chính là vị gia vị tuyệt vời nhất mà ông trời ban tặng cho trần gian. Đặc biệt là cái nắng hanh hao của những ngày giáp Tết, cái nắng mà mẹ tôi thường gọi là "nắng của sự bận rộn".

Mỗi buổi sáng, khi những tia nắng đầu tiên nhảy nhót trên bức tường quét vôi vàng, mẹ tôi lại bắt đầu một nghi lễ: phơi phóng. Tất cả mọi thứ từ chăn màn, quần áo cho đến những hũ dưa món, những nong củ kiệu đều được đưa ra sân "tắm nắng". Tôi thích nhất là cảm giác được vùi mặt vào đống chăn màn vừa mới được mang từ ngoài sân vào. Nó có một mùi hương rất đặc biệt: mùi của sự khô ráo, mùi của hơi ấm và một chút gì đó ngai ngái của cỏ khô. Đó chính là "mùi của nắng".

"Này Tí Bùn, ra canh cho mẹ nong củ kiệu, đừng để con gà nào nhảy vào mà mẹ cho ăn roi đấy!"

Mẹ ra lệnh rồi lại tất tả đi vào bếp. Tôi ngồi trên một chiếc ghế gỗ nhỏ, tay cầm một cành tre bé xíu để đóng vai "vệ binh bảo vệ củ kiệu". Nắng chiếu thẳng xuống đỉnh đầu, nóng ran nhưng dễ chịu. Tôi nhìn những lát kiệu trắng tinh đang dần teo lại dưới sức nóng của mặt trời. Tôi tự hỏi, tại sao nắng lại có quyền năng kỳ diệu đến thế? Nó có thể biến một thứ ướt nhẹp trở nên khô giòn, biến một thứ nhạt nhẽo trở nên đậm đà hương vị.

Thằng Cò chạy sang, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một túi nilông đựng đầy những mảnh sành lấp lánh mà nó vừa nhặt được ở bãi rác đầu xóm.

"Tí ơi, nhìn này! Tao tìm được kim cương!"

Tôi nheo mắt nhìn những mảnh sành dưới ánh nắng. Chúng phản chiếu ánh sáng rực rỡ, xanh lục, đỏ thắm, vàng hổ phách, trông chẳng khác gì những viên đá quý trong phim hoạt hình.

"Đẹp thật! Nhưng đó là chai bia vỡ thôi mà, kim cương gì đâu."

Thằng Cò bĩu môi: "Mày chả có tâm hồn nghệ thuật gì cả. Dưới nắng thì cái gì cũng có thể thành kim cương hết. Mày nhìn cái vũng nước kia xem, nó cũng đang lấp lánh kìa."

Chúng tôi cùng nhìn ra vũng nước nhỏ còn sót lại sau trận mưa đêm qua. Dưới ánh nắng gắt, mặt nước phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng, trông giống như một ô cửa sổ dẫn đến một thế giới khác. Thằng Cò nói đúng, nắng là một gã phù thủy đại tài. Nó có thể biến những thứ tầm thường, thậm chí là rác rưởi, trở nên lộng lẫy và đáng giá.

"Cò ơi, mày có bao giờ thử ăn nắng chưa?"

Thằng Cò nhìn tôi như nhìn một đứa dở hơi: "Ăn nắng? Mày điên à? Nắng là ánh sáng chứ có phải kẹo kéo của ông già xóm trên đâu mà ăn."

"Tao không nói là cắn nắng. Ý tao là, mày hãy thử há miệng thật to hướng về phía mặt trời, rồi nuốt một hơi thật sâu. Tao cảm thấy bụng mình ấm sực lên, như là có một cái lò sưởi nhỏ bên trong ấy."

Thằng Cò ngần ngừ một lát rồi cũng làm theo. Hai đứa tôi đứng giữa sân, há hốc miệng như hai con cá ngáp nước, cố gắng "nuốt" lấy những tia nắng vàng. Nếu có người lớn nào đi ngang qua, chắc chắn họ sẽ gọi điện cho bác sĩ tâm thần hoặc ít nhất là mắng cho chúng tôi một trận vì tội "dở hơi cá hấp". Nhưng trong khoảnh khắc đó, chúng tôi cảm thấy mình đang được nạp đầy năng lượng vũ trụ. Chúng tôi không còn là hai đứa trẻ nghịch ngợm nữa, chúng tôi là những "đứa con của mặt trời".

"Hình như nắng có vị ngọt đấy Tí ạ," Thằng Cò liếm môi, mắt lim dim, "giống như vị của đường phèn mẹ tao hay để trong tủ."

"Không, tao thấy nó có vị của bánh chưng rán cơ. Mùi thơm thơm, ngậy ngậy."

Sự tranh cãi về vị của nắng kéo dài cho đến khi mẹ tôi đi ra với một rổ quần áo khô. Mẹ nhấc một cái áo sơ mi của bố lên, đưa lên mũi ngửi rồi hài lòng nói: "Nắng hôm nay thơm quá!"

Tôi và thằng Cò nhìn nhau cười thầm. Hóa ra mẹ cũng biết "ngửi nắng", chỉ là mẹ không bao giờ thừa nhận mình cũng có những giây phút mộng mơ như chúng tôi thôi. Người lớn luôn cố tỏ ra thực tế, nhưng thâm tâm họ vẫn bị quyến rũ bởi những điều kỳ diệu giản đơn nhất của thiên nhiên.

Khi nắng bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối của buổi hoàng hôn, tôi cảm thấy một chút buồn man mác. Nắng đi đâu vào ban đêm nhỉ? Liệu nó có thu mình vào những hũ dưa món của mẹ, vào những sợi tre của chiếc chổi, hay vào những mảnh sành của thằng Cò để chờ đợi đến sáng mai lại bùng nổ?

Ông nội bước ra sân, tay cầm chiếc quạt nan, phe phẩy nhịp nhàng.

"Ông ơi, nắng đi đâu rồi ạ?"

Ông nhìn về phía chân trời nơi ráng chiều đỏ rực: "Nắng không đi đâu cả cháu ạ. Nó chỉ tạm thời đi ngủ để trăng sao tỏa sáng thôi. Nhưng thực ra, nắng vẫn nằm lại trong hạt gạo cháu ăn, trong manh áo cháu mặc và trong cả nụ cười của cháu nữa. Mọi thứ sự sống trên đời này đều là 'nắng được lưu trữ' cả đấy."

Tôi ngẫm nghĩ về câu nói của ông. Hóa ra, tôi chính là một "hũ nắng" di động. Mỗi bữa cơm tôi ăn là một chút nắng của cánh đồng, mỗi lần tôi cười là một chút nắng của niềm vui tỏa ra. Và khi tôi lớn lên, liệu tôi có giữ được cái mùi nắng trong trẻo này trong tâm hồn mình không, hay tôi sẽ trở nên "ẩm mốc" như những người lớn luôn cau có và sợ hãi ánh mặt trời?

Tôi quyết định sẽ luôn là một đứa trẻ thích "ăn nắng". Để dù cuộc đời có dông bão đến đâu, bên trong tôi vẫn luôn có một cái lò sưởi nhỏ, ấm sực và thơm tho mùi của ký ức. Đêm đó, tôi ngủ rất ngon trên chiếc gối thơm mùi nắng của mẹ, và tôi biết rằng, ngày mai, gã phù thủy mặt trời sẽ lại thức dậy và biến thế giới này thành một kho tàng kim cương lấp lánh cho riêng tôi và thằng Cò.