MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Vẫn Đang Chơi ĐùaChương 6: Bản án của một chiếc bát vỡ

Nắng Vẫn Đang Chơi Đùa

Chương 6: Bản án của một chiếc bát vỡ

1,325 từ · ~7 phút đọc

Trong thế giới của trẻ con, có những tội lỗi mang tầm vóc tương đương với việc làm nổ tung một hành tinh. Và đối với tôi, việc làm vỡ chiếc bát sứ viền xanh của bà nội chính là một "thảm họa diệt vong" như thế.

Đó là một buổi trưa đứng gió. Cả nhà đang ngủ say, chỉ có tiếng tiếng ve kêu râm ran như tiếng máy cưa xẻ dọc không gian. Tôi đang cố lén lút lấy một viên kẹo mạch nha giấu trong chạn bát thì – xoảng! Chiếc bát sứ cổ lỗ sĩ, thứ mà bà nội nâng niu hơn cả những huy chương của ông, đã nằm yên nghỉ dưới đất thành năm bảy mảnh sắc lẹm.

Tim tôi như ngừng đập. Âm thanh ấy đối với tôi lúc đó chẳng khác gì tiếng sét đánh ngang tai. Tôi đứng trân trân nhìn những mảnh sành lấp lánh dưới ánh nắng rọi qua khe cửa, cảm giác như mình vừa phạm phải một tội ác không thể dung thứ. Trong đầu tôi hiện ra hàng loạt viễn cảnh kinh hoàng: mẹ sẽ cầm cái roi mây đứng đợi ở cửa, bố sẽ nhìn tôi với ánh mắt thất vọng tràn trề, và bà nội sẽ buồn đến mức không ăn cơm.

"Tội lỗi" là một thứ cảm giác rất nặng nề. Nó làm đôi chân tôi như đeo đá, và cái bụng thì cồn cào như có hàng ngàn con kiến đang hành quân. Việc đầu tiên tôi nghĩ đến là "phi tang vật chứng". Tôi vội vàng nhặt những mảnh vỡ, nhưng vì quá run, một mảnh sành đã cứa vào ngón tay trỏ. Một giọt máu đỏ tươi trào ra.

Kỳ lạ thay, nỗi đau từ vết cắt không làm tôi sợ bằng nỗi sợ bị phát hiện. Tôi giấu những mảnh vỡ vào dưới đống lá khô sau vườn, rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh rửa sạch vết máu. Tôi tự nhủ: "Nếu không ai thấy, nghĩa là chuyện đó chưa bao giờ xảy ra". Đó là bài học đầu tiên tôi tự dạy mình về sự gian dối. Nhưng hóa ra, sự gian dối còn đau đớn hơn cả vết cắt trên tay.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi biến thành một đứa trẻ ngoan ngoãn đến mức kỳ quặc. Tôi tự giác đi quét sân, không tranh giành đồ chơi với thằng Cò, và thậm chí còn ngồi vào bàn học mà không cần mẹ nhắc. Mẹ nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à Tí? Sao tự dưng lại chăm chỉ thế?"

Tôi cười gượng gạo, cảm thấy cái bát vỡ trong lòng mình còn to hơn cái bát dưới đống lá. Mỗi khi bà nội đi vào bếp tìm đồ, tôi lại nín thở, chờ đợi tiếng kêu thảng thốt của bà. Nhưng bà vẫn im lặng. Sự im lặng của bà giống như một bản án treo lơ lửng trên đầu tôi, khiến tôi không thể nào tập trung vào những con chữ trong sách giáo khoa.

Tại sao chúng ta lại sợ hãi việc thừa nhận sai lầm đến thế? Người lớn thường bảo "đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại", nhưng họ cũng chính là những người sẽ cầm roi ngay khi chúng ta vừa "chạy lại" để thú tội. Sự mâu thuẫn đó khiến trẻ con chọn cách im lặng và che giấu. Chúng tôi không sợ đòn roi, chúng tôi sợ sự sụp đổ của hình tượng "đứa con ngoan" mà mình đã dày công xây dựng.

Đến bữa tối, điều tôi lo sợ nhất đã đến. Bà nội mở chạn bát và hỏi: "Này, cái bát viền xanh của tôi đâu rồi nhỉ? Sáng nay tôi vừa rửa sạch để đây mà."

Cả phòng ăn bỗng chốc im phăng phắc. Tôi cúi gằm mặt vào bát cơm, cảm thấy hạt cơm sao mà đắng ngắt và khó nuốt đến thế.

"Chắc con mèo mướp lại nhảy lên làm rơi rồi mẹ ạ," mẹ tôi phán đoán một câu mà đối với tôi lúc đó chẳng khác gì một đặc ân cứu mạng.

"Lạ nhỉ, nếu vỡ thì phải có mảnh chứ?" Bà nội vẫn thắc mắc.

Tôi cảm thấy mình là một kẻ hèn nhát thực thụ. Tôi đã để con mèo mướp vô tội phải gánh chịu tội lỗi của mình. Nhìn con mèo đang nằm cuộn tròn ngoài hiên, tôi thấy mình còn nhỏ bé và xấu xí hơn cả một hạt bụi. Trong đầu tôi vang lên lời dạy của ông nội: "Người đàn ông thực sự là người biết nhận trách nhiệm về những gì mình làm, dù kết quả có đắng cay đến đâu".

Tôi buông bát đũa, tiếng lạch cạch của đôi đũa chạm vào thành bát sứ nghe thật chói tai.

"Nội ơi... con làm vỡ bát ạ."

Giọng tôi nhỏ đến mức suýt nữa thì bị tiếng quạt máy nuốt chửng. Nhưng cả nhà đều nghe thấy. Mẹ ngừng nhai, bố đặt ly nước xuống, và bà nội quay lại nhìn tôi.

"Con làm vỡ khi định lấy kẹo mạch nha. Con đã giấu nó dưới đống lá sau vườn và đổ lỗi cho con mèo mướp trong lòng con."

Tôi nói xong, nhắm chặt mắt lại, chờ đợi một cơn thịnh nộ. Nhưng không có gì xảy ra cả. Một bàn tay ấm áp và hơi nhám nhẹ đặt lên đầu tôi. Đó là tay của bà nội.

"Bà biết rồi. Bà thấy vết máu trên cái khăn trong nhà tắm lúc chiều." Bà nhẹ nhàng nói. "Cái bát thì quý thật, nhưng nó không quý bằng lòng trung thực của cháu bà. Vết cắt trên tay cháu có đau không?"

Tôi òa khóc. Những giọt nước mắt tuôn ra như mưa rào, cuốn trôi hết tất cả những nặng nề, lo âu và sự hèn nhát tích tụ suốt cả buổi chiều. Tôi khóc không phải vì sợ bị phạt, mà vì sự bao dung quá lớn của bà. Bà không phạt tôi bằng roi, bà "phạt" tôi bằng tình yêu, và đó là hình phạt nặng nề nhất, khiến tôi ghi nhớ suốt đời.

Bố tôi mỉm cười, một nụ cười đầy tự hào: "Tốt lắm. Biết nhận lỗi là đã lớn thêm được một tấc rồi đấy, Tí Bùn ạ."

Tối hôm đó, tôi cùng bố ra sau vườn bới đống lá để nhặt lại những mảnh bát vỡ. Bố dạy tôi cách dùng keo dán sắt để gắn chúng lại. Chiếc bát không bao giờ còn nguyên vẹn như xưa, những đường nứt chằng chịt như những vết sẹo, nhưng đối với tôi, nó đẹp hơn bất kỳ chiếc bát hoàn hảo nào khác. Nó là minh chứng cho một bài học về sự dũng cảm.

Người lớn thường nghĩ rằng trẻ con không biết hối hận, nhưng thực ra chúng tôi trăn trở nhiều hơn họ tưởng. Một chiếc bát vỡ có thể mua lại bằng tiền, nhưng sự thanh thản trong tâm hồn thì không có cửa hàng nào bán cả. Tôi nhận ra rằng, sự thật giống như ánh mặt trời, nó có thể làm ta chói mắt lúc đầu nhưng lại có thể làm khô đi những vũng nước đục của sự gian dối.

Tôi đặt chiếc bát đã dán lại lên kệ của bà. Từ đó về sau, mỗi khi nhìn thấy nó, tôi lại tự nhắc mình: Đừng bao giờ để "con mèo mướp" trong tâm hồn phải chịu oan. Bởi vì một vết nứt trên bát sứ có thể gắn lại, nhưng một vết nứt trong niềm tin thì sẽ rỉ máu mãi không thôi. Bài học về chiếc bát vỡ là "bản án" ngọt ngào nhất mà tuổi thơ đã dành tặng cho tôi, để tôi hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở chỗ không bao giờ phạm sai lầm, mà ở chỗ họ đối diện với sai lầm đó như thế nào.