Ánh bình minh chiếu qua vườn hoa cúc mới được thay thế, nơi Trang Lạc Yên đứng, tay cầm một cành hoa, ánh mắt trầm tư. Sau vụ hoa độc, Thục phi bị hoàng hậu phạt nặng, nhưng cô biết ả sẽ không dễ dàng chịu thua. Tiểu Lan bước vào, mang theo một khay trà thơm ngát từ ngự thiện phòng. "Nương nương, hoàng thượng gửi trà thượng hạng, dặn chỉ mình người được dùng," Tiểu Lan nói, mắt sáng lên. Trang Lạc Yên mỉm cười, ngón tay lướt qua hộp trà chạm khắc tinh xảo. "Đây không chỉ là trà, mà là dấu hiệu ta đang tiến gần hơn đến trái tim hoàng thượng," cô nói, giọng đầy tự tin. Nhưng cô cũng hiểu, Thục phi và Quý phi đang âm mưu, và cô phải hành động nhanh để bảo vệ vị thế.
Hôm nay, Hàn Dịch triệu cô đến cung Càn Thanh để hỏi về vụ hoa độc. Tiểu Lan lo lắng: "Nương nương, Thục phi cầu xin hoàng thượng, nói mình bị oan. Người phải cẩn thận!" Trang Lạc Yên gật đầu, chọn bộ y phục lụa trắng điểm hoa thêu, vừa tinh khiết vừa quyến rũ, nhằm củng cố hình ảnh vô tội nhưng không kém phần thu hút. "Ta phải khiến hoàng thượng tin tưởng tuyệt đối," cô nghĩ, sai Tiểu Lan kiểm tra lại mọi chi tiết về vụ việc, đảm bảo không để lộ sơ hở. Cô cũng luyện lại cách ứng xử, kết hợp sự khéo léo của một nhân viên PR với nét dịu dàng của một phi tần.
Tại cung Càn Thanh, Hàn Dịch ngồi trên ngai, khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt thoáng dịu khi thấy cô. Thục phi quỳ bên dưới, giọng run run: "Bệ hạ, thần thiếp không hề bỏ độc vào hoa! Xin người minh xét!" Trang Lạc Yên đứng lặng lẽ, quan sát, ánh mắt bình tĩnh. Khi được hỏi, cô cúi đầu, giọng mềm mại: "Thần thiếp chỉ vô tình phát hiện hoa có vấn đề, không dám vu oan ai. Xin bệ hạ và hoàng hậu làm rõ." Hàn Dịch nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, như muốn xuyên thấu tâm can. "Trẫm tin ngươi," anh nói, giọng trầm nhưng chắc chắn, rồi ra lệnh điều tra thêm. Thục phi nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự ghen tức, nhưng không thể phản bác trước sự điềm tĩnh của cô.
Sau buổi triệu kiến, Hàn Dịch giữ cô lại trong thư phòng. Không gian ấm áp, ánh nến mờ ảo chiếu sáng khuôn mặt anh tuấn của anh. Anh bước tới, kéo cô vào lòng, tay siết nhẹ eo nàng. "Ngươi khiến trẫm phải bảo vệ ngươi nhiều hơn," anh thì thầm, môi lướt qua trán cô, để lại cảm giác ấm nóng. Cô đáp, giọng khiêu khích nhưng dịu dàng: "Thần thiếp chỉ muốn bệ hạ yên tâm." Anh cười khẽ, lấy dải lụa từ áo trói nhẹ cổ tay cô, tạo cảm giác chiếm hữu đầy mê hoặc. "Ngươi sẽ bị phạt vì làm trẫm lo lắng," anh nói, ánh mắt rực cháy như ngọn lửa. Khoảnh khắc nồng cháy bùng lên, với nụ hôn sâu và những cái chạm đầy ý vị. Cô đáp lại, khiến anh càng mê đắm, nhưng vẫn giữ được sự tự chủ, làm anh thêm bị cuốn hút. Trò chơi quyền lực này, với sự đồng thuận, khiến cả hai thêm gắn bó, như một điệu múa tinh tế giữa hai tâm hồn.
Trở về cung, Tiểu Lan báo tin: Quý phi, sau thời gian cấm túc, đang âm thầm liên minh với Thục phi để hạ bệ cô. "Họ tung tin người ăn cắp ngọc bội của hoàng hậu," Tiểu Lan lo lắng. Trang Lạc Yên cười lạnh, ánh mắt sắc bén. "Họ thật thiếu sáng tạo." Cô lập kế hoạch phản công: tổ chức một buổi vẽ tranh ngoài trời, mời cả hoàng hậu và Hàn Dịch, để chứng minh sự vô tội và tài năng của mình. Cô sai Tiểu Lan chuẩn bị giấy, mực, và mời Linh phi tham gia để củng cố đồng minh. "Hậu cung là một chiến trường, nhưng ta biết cách chiến thắng," cô nghĩ, nhìn ánh nắng chiếu qua cửa sổ, lòng đầy quyết tâm.
Buổi tối, Linh phi gửi thư, xác nhận Quý phi đang mua chuộc một thái giám để vu khống cô. Trang Lạc Yên gật đầu, sai Tiểu Lan lan truyền tin rằng cô đã tìm thấy ngọc bội bị đánh rơi và sẽ đích thân trả lại hoàng hậu. Dưới ánh nến, cô ngồi vẽ một bức tranh hoa mẫu đơn, chuẩn bị làm quà tặng, quyết tâm biến âm mưu của Quý phi thành cơ hội để củng cố vị thế. Cô mỉm cười, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, biết rằng mỗi bước đi trong hậu cung đều là một ván cờ, và cô đang chơi rất tốt.