Buổi thưởng hoa được tổ chức tại cung của Trang Lạc Yên, nay đã được cải tạo với vườn hoa rực rỡ. Cô chọn hoa cúc làm chủ đề, biểu tượng của sự thanh cao, để gửi thông điệp về sự vô tội của mình. Các phi tần thấp vị đến đông đủ, kể cả Linh phi, người ngày càng thân thiết. Hàn Dịch đồng ý tham gia, khiến không khí thêm phần náo nhiệt. Trang Lạc Yên mặc y phục vàng nhạt, tóc điểm trâm ngọc, toát lên vẻ dịu dàng nhưng quyến rũ.
Cô tự tay pha trà, kể những câu chuyện vui về hoa cúc, khiến mọi người cười vang. Hàn Dịch ngồi cạnh, ánh mắt không rời cô. "Ngươi luôn khiến trẫm bất ngờ," anh nói, giọng trầm. Cô đáp, mắt lấp lánh: "Thần thiếp chỉ mong bệ hạ vui." Khi mọi người rời đi, anh giữ cô lại, kéo vào một góc khuất trong vườn. "Ngươi biết trẫm không thể cưỡng lại ngươi," anh thì thầm, hôn mạnh lên môi cô. Tay anh siết chặt, trói nhẹ cổ tay cô bằng dải lụa, tạo nên khoảnh khắc H+ đầy kích thích. "Ngươi sẽ bị phạt vì sự táo bạo này," anh nói, ánh mắt rực cháy. Cô cười, đáp: "Thần thiếp xin chịu." Trò chơi quyền lực này, với sự đồng thuận, khiến cả hai thêm gắn bó.
Nhưng niềm vui không kéo dài. Tiểu Lan báo tin: Thục phi được thả khỏi giam lỏng, và đang âm mưu trả thù. Cô ta mua chuộc một thái giám để bỏ độc vào hoa cúc trong vườn. Trang Lạc Yên lập tức hành động, thay hết hoa cúc bằng hoa mới, đồng thời để lộ tin này cho Linh phi, người báo cáo với hoàng hậu. Thục phi bị triệu đến, đối mặt với sự giận dữ của hoàng hậu. Hàn Dịch, biết chuyện, càng sủng ái Trang Lạc Yên, tặng cô một cung điện lớn hơn.
Trở về, cô ngồi bên cửa sổ, nhìn hoa cúc dưới ánh trăng. Cô biết Thục phi sẽ không dừng lại, nhưng cô đã sẵn sàng cho ván cờ tiếp theo, với sự bảo vệ của Hàn Dịch và trí tuệ của mình.