Buổi ngâm thơ được tổ chức trong hoa viên nhỏ của cung Linh phi, một không gian ấm cúng với hoa mẫu đơn và ánh nến lung linh. Trang Lạc Yên chọn thời điểm này để củng cố hình ảnh, đồng thời hóa giải tin đồn. Cô mặc y phục lụa xanh lam, điểm xuyết hoa thêu tinh tế, vừa dịu dàng vừa nổi bật. Các phi tần đến đông đủ, kể cả Quý phi, nhưng Thục phi vẫn bị giam lỏng. Hoàng hậu xuất hiện, khiến không khí thêm phần trang trọng. Hàn Dịch bất ngờ ghé qua, ngồi cạnh hoàng hậu, ánh mắt lướt qua Trang Lạc Yên.
Cô bước ra, giọng trong trẻo vang lên: "Trăng treo lơ lửng giữa trời cao, lòng người lạc lối trong cung sâu..." Bài thơ của cô kể về sự cô đơn trong hậu cung, nhưng ẩn chứa sự kiên cường và khát vọng. Mọi người lắng nghe, ngay cả Quý phi cũng không thể giấu vẻ ngạc nhiên. Hoàng hậu gật đầu: "Tố Tâm phi, thơ của ngươi thật sâu sắc." Hàn Dịch nhìn cô, ánh mắt lóe lên sự thích thú. Sau buổi ngâm thơ, anh triệu cô đến ngự hoa viên.
Dưới ánh trăng, Hàn Dịch đứng bên hồ sen, y phục đen làm nổi bật khí chất uy quyền. "Ngươi cố ý khiến trẫm không rời mắt được," anh nói, kéo cô lại gần. Cô mỉm cười, đáp: "Thần thiếp chỉ muốn bệ hạ hiểu lòng mình." Anh siết chặt eo cô, hôn sâu, tay lướt qua lưng nàng. "Ngươi khiến trẫm muốn giữ ngươi mãi," anh thì thầm, trói nhẹ cổ tay cô bằng khăn lụa. Trò chơi quyền lực này, với sự đồng thuận của cô, làm không khí thêm phần H+ nồng cháy. Cô đáp lại, giọng mềm mại: "Thần thiếp nguyện mãi là của bệ hạ." Anh cười, ánh mắt đầy chiếm hữu, khiến cô rung động.
Trở về cung, Tiểu Lan báo tin: Quý phi đang âm mưu hãm hại cô bằng cách tung tin cô tư thông với một thái giám. Trang Lạc Yên cười lạnh. "Ả ta thiếu sáng tạo." Cô lập kế hoạch phản công: nhờ Linh phi lan truyền rằng cô luôn ở trong cung, không bao giờ gặp riêng thái giám. Đồng thời, cô sai Tiểu Lan tìm chứng cứ về cung nữ thân cận của Quý phi, người đang tung tin đồn. Kế hoạch của cô là biến vụ việc này thành cơ hội để hạ bệ Quý phi trước hoàng hậu.
Ngày hôm sau, tại buổi chầu, Trang Lạc Yên quỳ xuống, giọng nghẹn ngào: "Thần thiếp bị oan, xin hoàng hậu minh xét." Cô trình bày chứng cứ: một cung nữ của Quý phi bị bắt quả tang lan truyền tin đồn. Hoàng hậu nghiêm khắc, ra lệnh phạt Quý phi cấm túc một tháng. Hàn Dịch, nghe tin, triệu cô đến an ủi. Anh ôm cô, giọng trầm: "Không ai được phép làm hại ngươi." Cô nép vào lòng anh, cảm nhận sự sủng ái, nhưng biết rằng hậu cung chưa bao giờ yên bình.
Đêm đó, cô ngồi viết kế hoạch mới. Cô sẽ tổ chức một buổi thưởng hoa, mời Hàn Dịch và các phi tần thân thiện, để củng cố liên minh. Dưới ánh nến, cô mỉm cười, biết rằng mỗi bước đi đều là một ván cờ.