1,778 từ
Mùa hè dường như đang bước vào những ngày chót vót nhất, khi tiếng ve sầu không còn là một bản nhạc vui tai mà trở thành một khối âm thanh đặc quánh, rung lên bần bật trong cái nắng chói chang. Dưới gốc cây me già, bóng râm cũng bắt đầu trở nên quý giá và eo hẹp. Chúng tôi – ba đứa trẻ vừa trải qua một mùa diều rực rỡ – bỗng nhiên cảm thấy một nỗi bồn chồn khó tả. Đó là cái cảm giác khi bạn nhận ra những trang vở mới đang chờ đợi ở đầu mùa thu, và chúng tôi, mỗi đứa sẽ lớn thêm một chút, "dài ra" một chút như cách mẹ thường nói.
"Mùi này, mày có nghĩ là mười năm nữa, mình vẫn còn ngồi đây không?" Tí Sứt hỏi, tay nó vô thức bới một cái hố nhỏ dưới chân rễ cây me.
Câu hỏi của nó làm tôi giật mình. Mười năm. Đối với một đứa trẻ, mười năm dài dằng dặc như từ mặt đất lên đến mặt trăng. Lúc đó tôi sẽ là một người lớn, có thể sẽ cao bằng bố, sẽ phải mặc những chiếc áo sơ mi màu xanh công nhân và có lẽ... sẽ không còn thích bắt dế nữa. Nghĩ đến đó, tôi thấy lồng ngực mình thắt lại một cái.
"Hay là mình viết thư đi!" cái Tí Hin đưa ra một sáng kiến vĩ đại. "Viết thư cho chính mình của mười năm sau. Để lúc đó nếu mình có quên mất cách chơi đồ hàng, mình còn có cái để mà nhớ."
Ý tưởng ấy lập tức thổi bùng một ngọn lửa phấn khích. Chúng tôi quyết định lập một "Hòm thư thời gian". Mỗi đứa sẽ viết một bức thư bí mật, kể về những báu vật của mình, những ước mơ và cả những lời dặn dò cho "người lớn" mà chúng tôi sẽ trở thành.
Tôi chạy về nhà, lén lấy ba tờ giấy trắng tinh từ tập giấy vẽ mà bố mới mua cho. Tí Sứt mang đến một chiếc hộp thiếc đựng bánh quy cũ, trên mặt hộp có hình những bông hoa hồng đã phai màu theo thời gian. Tí Hin thì mang theo một nắm những chiếc lông chim rực rỡ và những cánh hoa khô để trang trí cho bức thư thêm phần trị trọng.
"Phải thề là không được đọc trộm thư của nhau nhé!" Tí Sứt giơ ngón tay út ra, vẻ mặt nghiêm trang như một vị thẩm phán.
Chúng tôi móc ngoéo tay nhau, rồi mỗi đứa tìm một góc riêng dưới bóng me để bắt đầu công cuộc giao lưu với tương lai.
Tôi cầm chiếc bút máy, ngòi bút hơi gai khiến mực tím nhòe ra một chút trên mặt giấy. Tôi bắt đầu viết:
"Gửi Mùi của mười năm nữa,
Lúc anh đọc thư này, chắc anh đã quên mất cảm giác của gốc rạ đâm vào chân râm ran thế nào rồi nhỉ? Tôi là Mùi của năm tám tuổi đây. Tôi đang viết thư cho anh dưới gốc cây me, nơi có con dế Đại Tướng đang ngủ yên và có những bản đồ kho báu mà chúng ta từng tin là thật.
Anh Mùi ơi, mười năm sau anh có còn thương bố không? Anh có còn thấy hộp màu nước bố mua cho là quý giá nhất không? Tôi dặn anh điều này nhé: Dù anh có bận rộn đến mức nào, dù anh có phải chạy đua với cái đồng hồ tích tắc hàng ngày, thì cũng đừng bao giờ vứt con ngựa gỗ của bố vào ngăn kéo tối tăm. Anh phải nhớ rằng, anh từng là một vị vua của vương quốc Bong Bóng, và anh đã từng hứa sẽ không bao giờ để lời hứa của mình bị gió cuốn đi.
Đừng để mình trở thành một người lớn cau có và hay quên nhé. Hãy nhớ về mùi sả bưởi trong nồi nước tắm của mẹ, và hãy nhớ rằng, thế giới này đẹp nhất là khi mình nhìn nó bằng đôi mắt không cần điểm số."
Viết đến đó, tôi chợt dừng lại. Tôi nhìn sang Tí Sứt. Nó đang cắn môi, tay đưa bút nguệch ngoạc với một tốc độ chóng mặt. Chắc hẳn nó đang liệt kê hết danh sách những con dế chiến và những trận đánh giả trên cánh đồng rạ để sau này không bị "mất trí nhớ". Còn Tí Hin, nó đang nắn nót từng chữ một, đôi mắt to tròn lấp lánh như đang nhìn thấy chính mình trong bộ váy nơ hồng ở tương lai.
Khi ba bức thư đã hoàn thành, chúng tôi cẩn thận gấp chúng lại thành hình những con chim hạc. Chúng tôi đặt chúng vào chiếc hộp thiếc, kèm theo một chiếc nắp chai rỉ sét của Tí Sứt, một mảnh sành xanh ngọc của Tí Hin và một mẩu bút chì gọt dở của tôi.
"Được rồi, giờ đến lúc chọn nơi chôn cất," tôi tuyên bố.
Chúng tôi không chọn gốc cây me, vì ở đó có quá nhiều dấu chân người qua lại. Chúng tôi đi sâu vào phía sau nhà ông Giáo Già, nơi có một bụi ngọc lan tỏa hương thơm ngát và mặt đất luôn được phủ một lớp lá khô êm ái. Đó là nơi yên tĩnh nhất, nơi mà thời gian dường như trôi chậm lại để nhường chỗ cho những điều thiêng liêng.
"Đợi đã!" Tí Sứt đột nhiên gọi giật lại khi tôi định đặt chiếc hộp xuống hố. "Chúng ta cần một lời nguyền... à không, một lời cầu nguyện."
Tí Sứt chắp tay, nhắm mắt lại: "Cầu mong cho đất mẹ giữ gìn những giấc mơ của chúng con. Cầu mong cho mười năm sau, khi chúng con quay lại đây, chiếc hộp này vẫn còn đó và chúng con vẫn còn là bạn của nhau."
Khi nắm đất cuối cùng được lấp lên, chúng tôi bỗng cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Giống như thể chúng tôi vừa gửi đi một phần linh hồn của mình vào một ngân hàng an toàn nhất thế giới. Dù ngoài kia thế giới có thay đổi, dù những con đường nhựa có thay thế những lối mòn đầy cỏ, thì dưới gốc ngọc lan này, tuổi thơ của chúng tôi vẫn sẽ mãi mãi nằm lại, nguyên vẹn và thơm ngát.
"Mùi này," Tí Hin khẽ hỏi khi chúng tôi đang đi bộ trên triền đê để về nhà. "Nếu mười năm sau mình quay lại mà không tìm thấy cái hộp thì sao?"
Tôi nhìn lên bầu trời, nơi những dải mây hồng đang dần tan biến vào bóng tối.
"Thì cũng không sao cả Tí Hin ạ," tôi trả lời, một sự chín chắn bất ngờ hiện lên trong giọng nói. "Bởi vì những gì chúng ta viết trong thư, thực ra đã được viết vào tim chúng ta rồi. Chiếc hộp chỉ là cái cớ thôi. Quan trọng là hôm nay chúng ta đã hứa với chính mình."
Tối hôm đó, tôi ngồi ở hiên nhà nhìn bố đang cặm cụi sửa lại cái nan quạt. Tôi chợt tự hỏi, liệu ngày xưa bố có từng chôn một chiếc hộp thiếc nào đó không? Hay là chiếc hộp của bố đã bị những lo toan của cuộc đời chôn vùi quá sâu dưới lớp bụi thời gian?
"Bố ơi," tôi gọi khẽ. "Nếu có một bức thư từ quá khứ gửi cho bố, bố muốn nghe điều gì nhất?"
Bố dừng tay, nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, rồi bố khẽ mỉm cười, một nụ cười xa xăm: "Bố muốn nghe xem thằng bé ngày ấy có hài lòng với người đàn ông mà nó đã trở thành hay không. Bố muốn nghe nó nhắc bố rằng, ngày xưa bố từng ước mơ được bay cao như những con diều."
Tôi lại gần, tựa đầu vào vai bố. Tôi cảm thấy mình may mắn hơn bố, vì tôi đã kịp gửi đi bức thư của mình trước khi quá muộn. Tôi đã kịp dặn dò "người lớn" trong tương lai của mình phải biết yêu thương và trân trọng những điều giản đơn.
Mùa hè rồi cũng sẽ qua đi. Tiếng ve sầu sẽ tắt, và những cánh diều sẽ được cất vào gác mái. Nhưng dưới gốc ngọc lan kia, bức thư bí mật của chúng tôi vẫn đang thực hiện sứ mệnh của nó. Nó đứng canh gác cho sự ngây thơ, giữ lửa cho những ước mơ và nhắc nhở chúng tôi rằng: Trưởng thành không phải là sự phản bội lại tuổi thơ, mà là sự tiếp nối của những điều tốt đẹp nhất bằng một trái tim bao dung và mạnh mẽ hơn.
Đêm đó, tôi nằm mơ thấy mười năm trôi qua chỉ trong một cái chớp mắt. Tôi thấy mình cao lớn, đứng trước gốc ngọc lan cũ. Tôi đào chiếc hộp thiếc lên, và khi mở ra, không phải là những tờ giấy mực tím nhòe nhoẹt, mà là một luồng sáng rực rỡ bay vút lên trời xanh. Luồng sáng ấy mang theo mùi thơm của me chín, mùi khói bếp buổi chiều và tiếng cười giòn tan của Tí Sứt, Tí Hin.
Tôi mỉm cười trong giấc ngủ, thấy mình đang nắm tay đứa trẻ tám tuổi là chính tôi, cùng nhau đi về phía chân trời nơi mặt trời luôn tỏa sáng.
Thế giới có thể rộng lớn và đầy rẫy những biến động, nhưng tôi biết rằng mình sẽ không bao giờ bị lạc lối. Bởi vì tôi đã có một "bản đồ" đặc biệt – bản đồ được viết bằng niềm tin của một đứa trẻ, được cất giữ trong một chiếc hộp thiếc gỉ sét, và được bảo vệ bởi linh hồn của một mùa hè bất tận.
Bức thư gửi tương lai, thực chất là một sợi dây neo giữ chúng tôi lại với bản ngã chân thật nhất của mình. Và dù mười năm, hay hai mươi năm, hay cả cuộc đời trôi qua, chỉ cần chúng tôi còn nhớ đường về gốc ngọc lan ấy, chúng tôi sẽ mãi mãi là những vị vua của vương quốc mang tên Tuổi Thơ.
Trăng đêm nay vẫn sáng, soi rõ từng kẽ lá, từng lối mòn. Tôi nhắm mắt lại, thì thầm một lời chào với tương lai, một lời chào đầy tự tin và kiêu hãnh. Vì tôi biết, dù tôi có trở thành ai, tôi cũng sẽ là một người lớn biết trân trọng những mảnh sành vỡ và những lời hứa dưới gốc cây me.