2,115 từ
Cơn cớ dẫn đến cái hội nghị mang tính lịch sử này không bắt nguồn từ một lý do vĩ mô nào cả, mà nó nảy ra từ một cái sưng vù trên mông của thằng Tí Sứt. Chuyện là tối qua, nó bị bố đánh vì tội dám dùng mực viết máy để "xăm hình" một con rồng lên bụng con lợn ỉ trong chuồng. Tí Sứt bảo nó muốn con lợn trông ngầu hơn để không bị lũ lợn nhà hàng xóm bắt nạt, nhưng bố nó – một người đàn ông vốn dĩ ít có khiếu thẩm mỹ về động vật học – lại nghĩ rằng đó là hành vi hủy hoại tài sản gia đình.
Sáng hôm sau, dưới gốc cây me già quen thuộc, ba đứa chúng tôi ngồi chụm đầu lại. Gió từ phía cánh đồng lùa vào, mang theo mùi của bùn non và hương lúa đang thì con gái, mát rượi và tự do đến mức làm chúng tôi thấy bất công cho cái mông tội nghiệp của Tí Sứt.
"Chúng ta không thể để tình trạng này tiếp diễn được nữa," Tí Sứt bắt đầu buổi họp bằng một giọng khàn đặc vì tối qua khóc quá nhiều. "Người lớn đang lạm dụng quyền lực một cách vô tội vạ. Họ có thể đánh mình chỉ vì mình yêu thương động vật theo cách riêng!"
Cái Tí Hin đang dùng một chiếc lá me để chải tóc cho con búp bê mất một bên chân, ngẩng đầu lên đồng tình: "Đúng đấy! Hôm qua mẹ tôi cũng mắng tôi chỉ vì tôi lấy phấn trang điểm của bà để vẽ hoa lên tường. Bà bảo đó là mỹ phẩm đắt tiền, nhưng rõ ràng hoa trên tường thì đẹp hơn hoa trên mặt bà lúc bà đang cáu chứ?"
Tôi, với tư cách là người có vẻ "tri thức" nhất nhóm vì mới đọc xong cuốn sách về các danh nhân, gật đầu xác nhận: "Đây gọi là sự áp bức của thế hệ. Người lớn luôn cho rằng họ đúng vì họ... lớn. Nhưng thực ra, kích thước của cơ thể chẳng liên quan gì đến độ chính xác của bộ não cả. Chúng ta cần một cuộc hội nghị phê bình."
Thế là, "Hội nghị phê bình người lớn lần thứ nhất" chính thức khai mạc trên nền đất đầy lá khô. Chúng tôi không có bục biểu diễn, không có micro, chỉ có ba tâm hồn đang sục sôi ý chí đòi lại công bằng và một vài con kiến bò ngang qua làm khán giả bất đắc dĩ.
"Điều thứ nhất," Tí Sứt dõng dạc nói, tay chỉ vào một vết lấm lem trên áo. "Người lớn là những sinh vật mâu thuẫn nhất hành tinh. Họ luôn bảo chúng ta phải thành thật, nhưng khi tôi hỏi 'Bố có quỹ đen không?' thì bố lại bảo 'Trẻ con biết gì mà hỏi'. Nếu thành thật là một đức tính, tại sao họ lại có những ngăn bí mật?"
Tôi lấy một chiếc que củi, vạch một đường lên mặt đất: "Đồng ý. Đó là sự mâu thuẫn số một. Còn điều thứ hai: Người lớn luôn bắt chúng ta phải đi ngủ đúng giờ để 'khỏe mạnh', nhưng họ thì thức đến khuya để xem tivi hoặc cãi nhau về giá điện. Chẳng lẽ sức khỏe của họ không quan trọng bằng giá điện sao?"
Cái Tí Hin tiếp lời, giọng nó đầy vẻ chiêm nghiệm của một "bà cụ non": "Và họ còn rất hay quên nữa. Mẹ tôi luôn dặn tôi phải để đồ đạc ngăn nắp, nhưng chính bà lại là người dành cả buổi sáng để đi tìm cái kính đang đeo trên đầu. Khi tôi chỉ ra điều đó, bà lại bảo 'Tại mẹ bận lo cho cái nhà này quá'. Đó gọi là lấy lý do chính đáng để che đậy sự lơ đãng."
Chúng tôi say sưa kể tội. Danh sách những lỗi lầm của người lớn cứ dài ra mãi dưới bóng cây me. Nào là việc họ hay hứa lèo (như lời hứa "Chủ nhật bố đưa đi công viên" thường bị thay thế bằng "Để tuần sau bố bận"), nào là việc họ ép chúng ta ăn những thứ rau xanh đắng ngắt mà chính họ cũng phải nhăn mặt khi nuốt.
"Nhưng cái tồi tệ nhất," Tí Sứt hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng lạ thường, "là họ đã đánh mất khả năng nhìn thấy những thứ kỳ diệu. Hôm nọ, tao thấy một đám mây trông giống hệt một con voi đang đi xe đạp. Tao gọi bố ra xem, bố chỉ nhìn lướt qua rồi bảo 'Mây mưa đấy, vào cất quần áo mau'. Một con voi đi xe đạp trên trời đấy nhé! Vậy mà bố chỉ thấy có mỗi việc cất quần áo."
Câu nói của Tí Sứt làm tất cả chúng tôi lặng đi một chút. Chúng tôi nhìn lên bầu trời. Lúc này cũng có những đám mây, chúng đang trôi lững lờ như những miếng bông gòn khổng lồ. Với chúng tôi, đó có thể là một hạm đội tàu chiến, là một đàn cừu đang chạy trốn sói, hoặc là vương quốc của những vị thần đang ngủ quên. Nhưng với những người lớn đang cắm cúi ngoài đồng kia, đó có thể chỉ là tín hiệu của thời tiết, là nỗi lo về mùa màng, là mồ hôi và những toan tính cơm áo.
"Có lẽ," tôi lên tiếng, giọng hơi trầm xuống, "khi người ta lớn lên, đôi mắt của người ta bị một lớp bụi gọi là 'lo toan' che phủ mất rồi. Họ không còn nhìn thẳng vào sự vật nữa, họ nhìn xuyên qua nó để thấy những con số."
"Thế thì thật là đáng thương hơn là đáng giận," Tí Hin thở dài, nó thôi không chải tóc cho búp bê nữa mà nhìn xa xăm về phía con đường mòn.
Con đường ấy dẫn ra khỏi xóm nhỏ, băng qua một cây cầu gỗ ọp ẹp nơi lũ trẻ chúng tôi thường đứng thi xem ai nhổ nước bọt trúng những đám bèo trôi nhanh nhất. Phía bên kia cầu là thế giới của những người khổng lồ – nơi có các văn phòng đóng cửa kín mít, những cửa hàng bán đủ thứ đồ đắt đỏ mà chúng tôi không được phép chạm vào, và những gương mặt lúc nào cũng vội vã.
"Chúng ta phải cứu họ!" Tí Sứt đột ngột đứng dậy, nắm đấm giơ cao đầy quyết tâm. "Chúng ta phải nhắc nhở họ rằng họ cũng từng là trẻ con!"
"Cứu bằng cách nào?" tôi hỏi. "Mình còn chưa cứu nổi cái mông của mày khỏi cái chổi lông gà cơ mà."
Tí Sứt gãi đầu, trông nó lại trở về vẻ ngây ngô vốn có: "Thì... thì mình sẽ làm những việc thật là trẻ con trước mặt họ. Mình sẽ cười thật to khi thấy một con sâu lạ, mình sẽ nhảy vào những vũng nước mưa ngay trước mặt họ. Để họ nhớ lại cảm giác khi chưa có 'lớp bụi' trên mắt."
Hội nghị của chúng tôi kết thúc bằng một bản "tuyên ngôn" viết bằng que củi trên đất: "Cấm người lớn buồn rầu quá lâu. Cấm người lớn quên mất hình dạng của những đám mây. Và đặc biệt, cấm người lớn đánh trẻ con vì những con rồng trên bụng lợn."
Nhưng rồi, một trận gió to thổi qua, cuốn theo lớp lá khô và cát bụi, che lấp đi những dòng chữ đầy tâm huyết của chúng tôi. Chúng tôi nhìn nhau, bỗng nhiên thấy buồn cười. Bản tuyên ngôn của chúng tôi mong manh quá, giống như những lâu đài cát chúng tôi xây bên bờ suối mỗi khi nước cạn, chỉ cần một con sóng nhẹ hay một cơn gió là tất cả biến mất như chưa từng tồn tại.
"Này," Tí Hin khẽ nói, "các ông có nghĩ là một ngày nào đó, chính ba đứa mình cũng sẽ ngồi trong hội nghị của lũ trẻ con để bị tụi nó phê bình không?"
Câu hỏi đó nặng hơn cả cái phản gỗ trong nhà tôi. Tôi tưởng tượng ra một Cu Mùi phiên bản lớn, mặc bộ quần áo cứng nhắc, thắt cà vạt, và đang mắng mỏ một đứa trẻ nào đó vì nó trốn ngủ trưa để đi tìm voi đi xe đạp trên mây. Cái ý nghĩ đó làm tôi thấy sợ hãi. Nó đáng sợ hơn cả những con ma mà ông nội hay kể trong những đêm mất điện.
"Không đâu," tôi khẳng định một cách yếu ớt. "Chúng ta sẽ là những người lớn khác biệt. Chúng ta sẽ luôn mang theo một quả me trong túi để nhắc mình về vị chua của tuổi thơ."
"Và tao sẽ không bao giờ đánh con tao vì nó vẽ lên lợn," Tí Sứt bổ sung.
"Còn tôi sẽ cho con tôi dùng hết phấn trang điểm nếu nó muốn vẽ hoa lên cả thế giới này," Tí Hin cười, đôi mắt nó lấp lánh như hai vì sao nhỏ.
Chúng tôi đứng dậy, giải tán hội nghị. Khi đi về phía nhà, tôi thấy bố tôi đang đứng bên bờ ao, hai tay chắp sau lưng, nhìn đăm đăm vào những vòng tròn nước lan tỏa khi một con cá đớp mồi. Trông bố cô đơn lạ thường. Cái lưng của bố hơi còng xuống, mái tóc đã lốm đốm những hạt bụi của thời gian mà mẹ tôi vẫn gọi là tóc sâu.
Tôi bỗng thấy hối hận vì đã liệt kê bố vào danh sách phê bình. Có lẽ bố không muốn hứa lèo, cũng không muốn quên cách nhìn mây. Chỉ là bố đang mải mê gánh cả bầu trời trên vai để chúng tôi có thể thảnh thơi ngồi dưới gốc me mà bàn chuyện thế giới.
Tôi chạy lại gần, khẽ nắm lấy bàn tay thô ráp và đầy những vết chai của bố. Bố giật mình, cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt nghiêm nghị hằng ngày bỗng mềm lại.
"Gì thế cu cậu? Lại hết tiền mua bi à?" bố hỏi, giọng ồm ồm nhưng chứa đựng một sự bao dung kỳ lạ.
"Không ạ," tôi lắc đầu, ép mình nói ra một điều mà hội nghị vừa thống nhất. "Bố ơi, bố nhìn lên kia kìa. Đám mây kia giống một con thuyền đang chở đầy kẹo mạch nha không bố?"
Bố tôi ngước mắt lên trời. Bố nheo mắt lại, nhìn thật lâu. Trong một khoảnh khắc, tôi thấy môi bố khẽ máy động.
"Ừ... Đúng là giống thật. Mà lại còn là loại kẹo mạch nha có nhiều vừng nữa chứ."
Bố cười. Một nụ cười hiếm hoi làm những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại vào nhau. Lúc đó, tôi biết rằng cuộc hội nghị của chúng tôi đã thành công rực rỡ. Người lớn không hề quên, họ chỉ đang cất giữ tuổi thơ vào một góc rất sâu trong tim, đợi một tiếng gọi chân thành để mang nó ra hong nắng.
Chiều hôm đó, nhà tôi có món rau muống luộc. Tôi ăn một cách ngon lành mà không cần mẹ phải nhắc. Bởi vì tôi hiểu rằng, để có được bát canh thanh mát này, bố và mẹ đã phải đánh đổi rất nhiều "con voi đi xe đạp" trên bầu trời.
Thế giới ngoài kia vẫn tiếp tục xoay vần với những quy tắc khắt khe của nó. Những tờ hóa đơn vẫn sẽ đến, những chiếc đồng hồ vẫn sẽ chạy nhanh, và tôi vẫn sẽ tiếp tục dài ra. Nhưng ít nhất, tối hôm đó, trong ngôi nhà nhỏ tỏa mùi khói bếp, có một người lớn đã nhớ lại hương vị của kẹo mạch nha, và một đứa trẻ đã hiểu được rằng sự thấu hiểu đôi khi quan trọng hơn cả những bản tuyên ngôn hùng hồn nhất.
Chúng tôi, những đứa trẻ dưới vòm lá me, đã học được bài học đầu tiên về sự trưởng thành: Lớn lên không có nghĩa là từ bỏ sự trong trẻo, mà là học cách bảo vệ nó giữa một thế giới đầy bụi bặm.
Tôi nằm trên giường, tay sờ vào túi áo vẫn còn sót lại một hạt me cứng ngắc. Ngoài cửa sổ, vầng trăng khuyết trông giống như một miếng chuối chín mà ai đó đã lỡ cắn mất một nửa. Tôi mỉm cười, nhắm mắt lại, cảm thấy mình vừa thắng được một trận chiến lớn – trận chiến cứu lấy tâm hồn của những người khổng lồ mà tôi hằng yêu quý.