MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi NhàChương 8: Trận chiến trên cánh đồng rạ

Ngôi Nhà

Chương 8: Trận chiến trên cánh đồng rạ

2,205 từ

Cánh đồng sau mùa gặt giống như một đại bản doanh khổng lồ vừa được giải phóng khỏi những quân đoàn lúa vàng óng ả. Chỉ còn lại những gốc rạ trơ trụi, nhọn hoắt và khô khốc đâm lên từ lớp bùn đã bắt đầu nứt nẻ. Đối với người lớn, đây là lúc nghỉ ngơi sau những ngày phơi lưng dưới nắng, nhưng với lũ trẻ chúng tôi, đây là thời điểm mở màn cho những cuộc viễn chinh vĩ đại nhất trong năm.

Trận chiến trên cánh đồng rạ không cần thư khiêu chiến, cũng chẳng cần lý do chính đáng. Nó bắt đầu chỉ bằng một cái hất hàm của thằng Tí Sứt với đám trẻ xóm trên – những đứa vốn dĩ luôn tự hào vì có những con diều sặc sỡ và những chiếc xe đạp mới tinh.

"Này, đám xóm trên kia! Có dám phân định thiên hạ trên bãi rạ này không, hay là chỉ giỏi ngồi nhà ôm búp bê?" Tí Sứt hét lớn, tay cầm một cái gậy tre quấn đầy rơm khô, trông nó chẳng khác gì một dũng sĩ bước ra từ những trang truyện cổ.

Thế là trận chiến nổ ra. Quân đội xóm tôi do tôi làm "Quân sư", Tí Sứt làm "Tiên phong" và cái Tí Hin làm "Tổng quản lương thực" (thực chất là nó giữ túi ổi xanh hái trộm hồi sáng). Chúng tôi dàn trận sau những đống rơm cao ngất ngưởng, nơi mùi thơm nồng nồng của nắng và rạ khô bốc lên ngào ngạt, làm đầu óc chúng tôi say sưa như vừa uống phải thứ rượu tiên nào đó.

"Mùi! Mày bày mưu đi! Lũ xóm trên có 'kỵ binh' là mấy con trâu đực, mình phải làm sao?" Tí Sứt lo lắng hỏi khi thấy phe đối phương đang thong dong cưỡi trên lưng những con vật khổng lồ, mặt vênh lên đầy thách thức.

Tôi nheo mắt nhìn về phía chân trời, nơi những dải mây hồng đang vắt ngang qua những ngọn tre già. Gió thổi mạnh, cuốn theo những sợi rơm bay lơ lửng trong không trung.

"Đừng sợ," tôi thì thầm, giọng đầy vẻ bí hiểm. "Trâu thì sợ bùn lầy. Chúng ta sẽ dẫn dụ chúng vào khu vực đầm lầy phía góc ao. Còn vũ khí của chúng ta là đây!"

Tôi chỉ vào những cuộn rơm khô được bện chặt. Bí mật của chúng tôi là "hỏa công" – không phải lửa thật, mà là rơm được nhúng vào bùn lỏng rồi phơi qua. Khi ném đi, nó sẽ tạo ra những vệt đen xì trên quần áo đối phương. Ở thế giới trẻ con, một vết bẩn trên áo trắng chính là một "vết thương chí mạng" vì nó đồng nghĩa với việc tối về sẽ bị mẹ mắng.

"Tấn công!" Tí Sứt gào lên và lao đi trên đôi chân trần đen nhẻm.

Cánh đồng rạ bỗng chốc trở thành một chiến trường náo nhiệt. Tiếng hò hét vang dội cả một góc trời, át cả tiếng gió rì rào trong rặng phi lao. Chúng tôi chạy băng băng trên những gốc rạ sắc cạnh. Những bàn chân trẻ thơ dường như không còn biết đau, chúng đã được trui rèn qua bao mùa nắng lửa để trở nên chai lì và dũng cảm.

Mỗi bước chạy là một lần bụi đất tung mù mịt, mỗi cú ngã là một lần chúng tôi lồm cồm bò dậy với tiếng cười sảng khoái. Trong mắt chúng tôi lúc đó, những đống rơm chính là lâu đài kiên cố, những rãnh nước nhỏ là vực thẳm ngăn cách hai bờ thế giới, và những chiếc gậy tre chính là thanh gươm thần có thể chém đứt mọi nỗi sợ hãi.

"Bắt lấy thằng Tiên phong của tụi nó!" một đứa xóm trên hét lên.

Một đoàn quân trẻ con cưỡi trâu ập đến. Con trâu thủ lĩnh lừ lừ tiến tới, đôi sừng dài và nhọn hoắt trông thật đáng sợ. Nhưng lạ thay, giữa trận chiến "ác liệt" ấy, tôi nhìn thấy một sự thật kỳ diệu. Con trâu chẳng hề có ý định húc ai, nó chỉ chậm rãi nhai lại, đôi mắt to tròn nhìn lũ trẻ đang nhốn nháo xung quanh với một sự bao dung đến lạ kỳ. Dường như con vật cũng hiểu rằng đây chỉ là một trò chơi, một màn kịch mà chúng tôi dựng lên để khẳng định sự tồn tại của mình giữa không gian bao la này.

"Đứng lại!" Tí Hin từ sau đống rơm xông ra, tay cầm một nắm ổi xanh. "Có giỏi thì ăn hết chỗ này rồi hãy đánh tiếp!"

Trận chiến bỗng nhiên tạm dừng. "Chiến thuật" của Tí Hin thật là lợi hại. Đám trẻ xóm trên dừng lại, nhìn những quả ổi xanh mướt, da căng mọng. Cái bụng đói của lũ trẻ sau một hồi hò hét đã chiến thắng ý chí chinh phục. Thế là, "Quân sư", "Tiên phong" và cả "Kỵ binh" đối phương đều ngồi bệt xuống bên một đống rơm lớn.

Chúng tôi chia nhau những quả ổi chua loét, chấm với muối ớt đựng trong mảnh lá chuối. Vị chua làm môi đứa nào cũng mím chặt, vị cay làm nước mắt trào ra, nhưng nụ cười thì vẫn rạng rỡ trên môi.

"Này, cái nắp chai của ông xóm dưới ngầu phết nhỉ?" đứa thủ lĩnh xóm trên nhìn cái huy hiệu trên ngực áo Tí Sứt.

"Xưa rồi diễm! Đây là khiên bảo vệ đấy," Tí Sứt tự hào khoe.

Và thế là, từ những kẻ thù truyền kiếp trên chiến trường, chúng tôi bỗng chốc trở thành những người bạn thân thiết. Chúng tôi nằm dài trên đống rơm, nhìn lên bầu trời cao rộng. Lúc này, mặt trời đã bắt đầu lặn, để lại những vệt màu tím, cam, đỏ đan xen vào nhau như một bức tranh trừu tượng khổng lồ.

"Mùi này," thằng thủ lĩnh xóm trên hỏi, "mày có nghĩ là trên mây kia cũng có những đứa trẻ đang đánh nhau như mình không?"

Tôi nhìn theo tay nó chỉ. Một đám mây hình con rồng đang vờn một đám mây hình con hổ.

"Có lẽ là có," tôi trả lời, giọng mơ màng. "Nhưng chắc vũ khí của chúng là sấm sét và mưa rào. Khi chúng đánh nhau to, người lớn sẽ bảo là trời bão, còn tụi mình thì sẽ biết đó chỉ là một trận vui đùa thôi."

Chúng tôi cùng cười. Tiếng cười tan vào không gian, bay qua những rặng tre, hòa vào tiếng chuông chùa xa xăm đang ngân vang trong buổi hoàng hôn.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra một triết lý sâu sắc của cánh đồng rạ. Những gốc rạ tuy sắc nhọn nhưng không thể làm đau trái tim chúng tôi. Những vết bẩn trên áo tuy đáng sợ nhưng lại là minh chứng cho một tuổi thơ rực rỡ. Và quan trọng nhất, mọi cuộc chiến trên đời này, nếu kết thúc bằng một quả ổi xanh và một nụ cười, thì thế giới sẽ bình yên biết bao.

Người lớn thường đánh nhau vì những thứ to tát hơn: biên giới, tiền bạc, quyền lực. Cuộc chiến của họ kéo dài từ năm này sang năm khác, để lại những vết thương không bao giờ lành và những đống đổ nát thật sự. Họ không biết cách dừng lại để chia nhau một quả ổi. Họ không biết cách biến kẻ thù thành bạn chỉ sau một buổi chiều nắng.

"Giá như người lớn cũng chơi trận giả trên cánh đồng rạ như mình nhỉ?" Tí Sứt lẩm bẩm, miệng vẫn còn nhai nhồm nhoàm miếng ổi.

"Họ không làm được đâu," cái Tí Hin thở dài. "Họ sợ bẩn quần áo lắm. Với cả, họ không còn đôi chân trần để cảm nhận được cái đau của gốc rạ nữa rồi. Họ đi giày da cứng nhắc hết cả."

Đúng vậy. Đôi chân trần chính là cầu nối giữa chúng tôi và mẹ đất. Khi bàn chân chạm vào bùn ấm, chạm vào gốc rạ khô, chúng tôi cảm nhận được nhịp đập của sự sống. Người lớn đã tự tách mình ra khỏi mặt đất bằng những đôi giày, những sàn nhà lát gạch men và những chiếc xe kín mít. Họ đi nhanh hơn, nhưng họ chẳng cảm nhận được gì.

Trời tối hẳn. Những vì sao bắt đầu hiện ra, lấp lánh như những hạt muối ai đó vô tình làm đổ trên nền vải nhung đen. Chúng tôi đứng dậy, phủi sạch rơm rác trên người.

"Mai lại ra đây nhé! Tao sẽ mang theo mấy con dế chiến," đứa xóm trên hẹn.

"Đồng ý! Tao sẽ mang theo bản đồ kho báu mới," tôi đáp.

Chúng tôi chia tay nhau, mỗi đứa đi về một ngả. Đi giữa cánh đồng đêm, tôi nghe thấy tiếng côn trùng nỉ non trong những kẽ đất. Mùi hương của đất trời buổi đêm thanh khiết và dịu dàng làm sao. Tôi bước đi, lòng ngập tràn một sự kiêu hãnh thầm lặng. Hôm nay, chúng tôi không chỉ đánh trận giả, chúng tôi đã chinh phục được cả một không gian rộng lớn, đã biến những điều tầm thường thành những huyền thoại.

Về đến ngõ, tôi thấy mẹ đang đứng tựa cửa, tay cầm chiếc đèn dầu soi ra đường.

"Cái thằng này, đi đâu mà người ngợm toàn rơm với bùn thế này? Lại đánh trận với đám thằng Tí Sứt chứ gì?"

Tôi không sợ hãi như mọi khi. Tôi chạy lại, ôm lấy hông mẹ, mùi bùn đất từ người tôi ám sang chiếc tạp dề sạch sẽ của bà.

"Mẹ ơi, hôm nay con đã làm đại tướng đấy! Con đã bảo vệ được cả một cánh đồng lúa... à không, cánh đồng rạ cho mẹ."

Mẹ tôi lắc đầu cười, đôi mắt bà lấp lánh dưới ánh đèn dầu: "Đại tướng gì mà mặt mũi lem nhem như mèo vằn thế này. Thôi, vào tắm rửa rồi ăn cơm. Mẹ có để dành cho con một bát canh cua đồng đấy."

Bát canh cua đồng buổi tối hôm ấy là phần thưởng cao quý nhất dành cho một vị "đại tướng". Tôi húp sùm sụp, thấy vị ngọt của cua, vị nồng của mắm tôm và vị mát của mồng tơi quyện vào nhau, giống như sự hòa quyện của tình bạn và những trận vui đùa trên cánh đồng.

Đêm nằm trên giường, tôi thấy đôi bàn chân mình vẫn còn hơi rát. Tôi đưa tay sờ vào những vết xước nhỏ do gốc rạ để lại. Đó không phải là những vết sẹo của nỗi đau, đó là những "hình xăm" của tự do. Tôi nhận ra rằng, mỗi gốc rạ trên cánh đồng kia đều là một bài học về sự cứng cỏi. Dù đã bị cắt lìa phần thân quý giá nhất, chúng vẫn đứng hiên ngang, đón lấy nắng mưa và làm bệ phóng cho những ước mơ của lũ trẻ chúng tôi.

Tôi chợt nghĩ đến tương lai. Một ngày nào đó, cánh đồng này có thể sẽ biến mất, thay vào đó là những ngôi nhà cao tầng, những con đường nhựa phẳng lì. Lũ trẻ sau này có thể sẽ không còn được biết cảm giác gốc rạ đâm vào chân râm ran, không còn được ngửi mùi rơm khô nắng cháy. Chúng sẽ có những trò chơi hiện đại hơn trên màn hình máy tính, nhưng liệu chúng có tìm được sự kết nối kỳ diệu với đất trời như chúng tôi bây giờ?

Tôi nhắm mắt lại, trong giấc mơ, tôi thấy mình vẫn đang chạy. Tôi chạy mãi trên cánh đồng rạ bao la, đôi chân nhẹ bẫng như thể có cánh. Phía trước tôi là Tí Sứt, Tí Hin và cả đám trẻ xóm trên. Chúng tôi không còn đánh nhau, chúng tôi cùng nắm tay nhau bay lên giữa những đống rơm khổng lồ, hướng về phía vầng trăng tròn vành vạnh. Ở nơi đó, thế giới không có biên giới, không có người thắng kẻ thua, chỉ có những tâm hồn trẻ thơ mãi mãi bất tử giữa hương đồng gió nội.

Cánh đồng rạ tối nay dường như cũng đang ngủ say dưới ánh trăng. Nó đang ủ mầm cho một mùa vụ mới, và cũng đang ủ mầm cho những ký ức không bao giờ phai nhạt trong lòng chúng tôi. Ngày mai, khi thức dậy, tôi sẽ lại là một đứa trẻ tám tuổi bình thường, nhưng trong tim tôi, vị đại tướng của cánh đồng rạ vẫn luôn sẵn sàng cho những cuộc viễn chinh tiếp theo.

Tuổi thơ của tôi là một chuỗi những trận chiến ngọt ngào như thế. Một cuộc chiến mà ở đó, vũ khí mạnh nhất là trí tưởng tượng, và chiến thắng lớn nhất là tìm thấy nhau giữa cuộc đời rộng lớn.

Gió đêm vẫn thổi rì rào qua vòm lá me, mang theo tiếng thì thầm của đất mẹ. Tôi chìm sâu vào giấc ngủ, thấy mình vừa tìm được một mảnh bản đồ kho báu mới, dẫn thẳng đến trái tim của những mùa hè bất tận.