MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữ Ánh Bình MinhChương 6: NHỮNG CUỘC TRÒ CHUYỆN VỤN

Người Giữ Ánh Bình Minh

Chương 6: NHỮNG CUỘC TRÒ CHUYỆN VỤN

865 từ · ~5 phút đọc

Những ngày sau buổi chiều uống tách trà ấm ở tiệm sách, Khải dường như đã quen hơn với nhịp sống chậm của thị trấn ven hồ. Anh vẫn thức dậy sớm, đi bộ một đoạn ngắn dọc theo con đường ven bờ nước, hít đầy lồng ngực không khí mát lạnh. Nhưng có một điều mới lạ đang âm thầm diễn ra: anh bắt đầu đến “Mùa Sáng” thường xuyên hơn.

Lúc đầu, Khải tự nhủ rằng chỉ là vì không gian ở đó yên tĩnh, thích hợp để đọc sách. Nhưng mỗi khi đứng trước cánh cửa gỗ màu nâu, nghe tiếng chuông gió khẽ reo và nhìn thấy Mai đang sắp sách hoặc lau quầy, anh lại cảm thấy một cảm giác dịu dàng khó tả — như thể phần nặng nề trong lòng anh được đặt xuống một chút.

Họ chưa thật sự nói chuyện nhiều. Nhưng những cuộc trao đổi nhỏ, thoáng qua, cứ thế kết nối hai con người vốn trầm lặng lại với nhau.

Buổi chiều hôm ấy, Khải đang chọn sách ở góc tự truyện thì nghe Mai hỏi:

— Anh thích thể loại này à?

Khải quay sang, hơi bối rối vì không ngờ cô để ý.

— Ừ, tôi thích đọc chuyện đời thật. Có gì đó chân thật… và dễ đồng cảm.

Mai gật đầu, ánh mắt chạm khẽ vào gáy cuốn sách anh đang cầm.

— Em thì thích sách viết chậm. Phải đọc từ từ mới thấm được.

Khải bật cười nhẹ:

— Như chính em vậy.

Mai hơi sững lại, rồi mỉm cười — nụ cười không rực rỡ nhưng ấm như ánh nắng loang trên mặt hồ.

— Em không biết đó là lời khen hay nhận xét nữa.

— Là khen, — Khải đáp nhỏ, bất giác quay đi để che cảm giác ngại ngùng.

Những câu nói tưởng chừng đơn giản ấy khiến không khí giữa họ trở nên mềm hơn, gần hơn. Không phải sự thân mật vội vàng, mà là một mối dây nhẹ như sợi tơ đang được quấn dần, rất chậm nhưng bền.

Sáng hôm sau, tiệm sách vắng khách. Mai mang ra hai ly cocoa nóng, đặt một ly trước mặt Khải.

— Em đoán anh sẽ thích thứ này hơn trà, — cô nói.

Khải ngạc nhiên:

— Sao em biết?

— Vì hôm qua thấy anh nhìn chằm chằm kệ đồ uống cả buổi.

— À… — Khải bật cười — Anh đâu có để ý em quan sát kỹ vậy.

Mai chạm thìa vào thành ly, tiếng kim loại vang khẽ.

— Em chỉ để ý những điều nhỏ thôi. Chúng giúp hiểu con người hơn.

Khải ngẫm một chút rồi hỏi:

— Ví dụ như điều gì về anh?

Mai tựa nhẹ khuỷu tay lên bàn:

— Anh đọc sách nhanh, nhưng lại dừng lâu ở những đoạn ngắn. Anh ít nói, nhưng mỗi câu đều rất thật. Và… — cô ngập ngừng — có vài lúc trông anh như đang cố tìm cách thở cho dễ hơn.

Khải lặng người. Dường như mỗi câu Mai nói đều chạm đến một phần bên trong anh mà anh không quen để ai nhìn thấy.

— Xin lỗi nếu em khiến anh khó chịu, — Mai nói thêm, giọng nhỏ lại.

— Không. — Khải lắc đầu — Chỉ là… ít ai nhìn ra những điều đó. Anh không biết nên cảm ơn hay nên lo nữa.

Mai mỉm cười:

— Cứ để mọi thứ là tự nhiên đi. Không cần phải gọi tên.

Buổi chiều có một cơn mưa nhẹ, những giọt nước đọng trên ô kính trong suốt như những viên ngọc nhỏ. Mai lấy khăn lau kệ sách, Khải phụ cô một vài việc lặt vặt. Không ai nói chuyện nhiều, nhưng những câu vụn vặt vẫn tự nhiên trượt ra:

— Em hay nghe nhạc không?

— Khải, anh có thích nuôi mèo không?

— Sao anh lại chọn thị trấn này mà không phải nơi khác?

— Em từng sống ở thành phố đấy, nhưng bỏ lên đây luôn.

Những câu hỏi không đòi câu trả lời sâu, những câu nói không buộc phải giải thích, nhưng lại giúp cả hai hiểu nhau một cách dịu dàng như mưa thấm đất.

Mai đưa cho anh quyển sách cô yêu thích, nói:

— Khi nào rảnh anh đọc thử. Em nghĩ anh sẽ hợp với nhịp của nó.

Khải nhận lấy, lật vài trang. Chữ viết nhẹ như gió, chậm như nhịp thở sau một đêm dài.

— Có lẽ anh sẽ thích thật, — anh nói — Vì… anh đang học cách sống chậm lại.

Mai nhìn anh, đôi mắt nâu trầm như mặt hồ lúc hoàng hôn.

— Vậy… mình cứ từ từ mà quen nhau, anh nhỉ?

Câu nói nghe như một lời mời nhẹ, không ràng buộc, không kỳ vọng. Chỉ là một sự mở lòng rất nhỏ.

Nhưng với Khải, nhỏ thôi cũng đủ sưởi ấm một phần trái tim đang dần lành lại.

Chiều buông xuống. Trên con đường ven hồ, anh bước đi chậm rãi, mang theo cuốn sách Mai vừa đưa. Một cảm giác lạ lan trong lồng ngực — không phải đau, không phải buồn, mà như thể một cánh cửa trong anh đang hé mở.

Những cuộc trò chuyện vụn… đôi khi lại chính là cách hai tâm hồn lặng lẽ chạm vào nhau.