Buổi sáng ở thị trấn ven hồ luôn có một chất bình yên rất lạ: không khí lạnh nhưng không buốt, gió nhẹ nhưng không tê tái, và ánh sáng mặt trời thì mềm như chạm vào da. Khải bắt đầu quen với việc mở mắt trước khi đồng hồ báo thức kịp reo. Anh không còn nằm ì lại trên giường như thời gian trước, khi mỗi ngày đến đều như một gánh nặng. Ở đây, điều đầu tiên anh muốn làm là bước ra ngoài, để hơi lạnh buổi sớm chạm vào mặt và đánh thức những phần đã ngủ quên trong anh.
Con đường ven hồ không dài, chỉ hơn một cây số, nhưng Khải chưa từng thấy nó nhàm chán. Mỗi sáng, phong cảnh lại có một trạng thái khác. Sương mù đôi khi phủ trắng mặt nước, đôi khi chỉ còn vài dải mỏng lơ lửng; ánh nắng lúc thì vàng ấm, lúc lại bị mây che khiến mặt hồ trở nên xám xanh. Nhưng dù ở trạng thái nào, nơi này vẫn khiến người ta muốn thở sâu.
Khải bước chậm rãi, hai tay đút vào túi áo khoác. Những suy nghĩ trong đầu anh cũng chuyển động theo nhịp chân, lúc nặng nề, lúc nhẹ bẫng. Có những buổi sáng, anh nhớ về quá khứ như một vết xước cũ bị gió quét qua. Nhưng cũng có những ngày, tâm trí anh lại trống rỗng, yên lặng đến mức khiến anh ngạc nhiên.
Hôm nay, mặt hồ trải rộng một màu bạc óng. Những gợn sóng lăn tăn phản chiếu bầu trời. Khải đứng lại một lúc, lắng nghe tiếng chim sớm và cả tiếng nước đập nhẹ vào bờ đá. Những âm thanh này khiến lòng anh dịu xuống theo một cách rất tự nhiên. Không cố gắng, không gồng mình. Chỉ là lặng yên mà hoà vào.
Anh nhớ lời Mai hôm qua nói: “Mình cứ từ từ mà quen nhau, anh nhỉ?”
Câu nói bình thường, nhưng khi Khải bước trên con đường này, nó lại vang lên trong đầu như một nhịp gõ mềm. Có lẽ nét bình thản của cô đã ảnh hưởng đến anh nhiều hơn anh nghĩ.
Đi thêm một đoạn, Khải chạm mắt với một cụ già đang cho chim ăn, một vài cô chú chạy bộ, một người mẹ đẩy xe nôi. Thị trấn nhỏ nhưng cuộc sống ở đây đủ chậm để không ai làm phiền ai, đủ gần để một ánh mắt chào buổi sáng cũng có thể làm người ta ấm lòng.
Anh mỉm cười nhẹ — nụ cười hiếm hoi mà chính anh cũng không nhận ra.
Sau khi đi được nửa vòng hồ, Khải ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc. Đây là chỗ anh thường nghỉ chân. Ghế hơi cũ, màu gỗ bạc đi vì nắng và mưa, nhưng lại có vị trí đẹp nhất: nhìn ra được trung tâm mặt hồ, nơi ánh sáng phản chiếu lung linh nhất.
Anh nhắm mắt lại, thả lỏng vai, và hít một hơi thật sâu. Trong khoảnh khắc, tất cả những ký ức bủa vây anh suốt nhiều tháng qua dường như trôi lùi ra sau. Không biến mất, nhưng không còn bóp nghẹt anh nữa. Nó chỉ nằm đó, như một phần đã được chấp nhận của cuộc sống.
“Không phải quên đi,” Khải tự nhủ, “mà là học cách mang nó theo mà vẫn bước tiếp được.”
Sự thật ấy khó chấp nhận hơn anh tưởng, nhưng sáng nay, anh cảm thấy mình có thể nhìn nó bằng một ánh mắt nhẹ hơn trước.
Một cơn gió khẽ thổi qua, mang theo mùi cỏ và nước. Anh mở mắt, và bất giác lấy điện thoại ra. Không phải để xem tin nhắn hay lướt mạng — anh chỉ muốn chụp lại cảnh mặt hồ đang lấp lánh. Anh không biết vì sao. Có lẽ anh muốn lưu giữ khoảnh khắc mà mình cảm thấy bình yên thật sự.
Khi quay về, mặt trời đã lên rõ hơn. Những tia nắng dài phủ lên con đường nhỏ, khiến bóng của anh kéo thành một vệt mỏng phía sau.
Bước chân anh nhẹ hơn lúc đến. Tâm trạng cũng vậy.
Khi đi ngang qua tiệm sách “Mùa Sáng”, Khải thấy Mai đang mở cửa, tay cầm khăn lau kính. Cô ngước lên đúng lúc anh nhìn vào. Ánh mắt hai người gặp nhau.
Không phải một nụ cười lớn, chỉ là một cái gật đầu rất nhỏ — nhưng với Khải, nó đủ để khởi đầu một buổi sáng tốt lành.
— Chào buổi sáng, anh Khải, — Mai nói.
— Chào buổi sáng, Mai, — anh đáp, giọng nhẹ như vừa bước ra từ một giấc mơ ấm.
Cô nghiêng đầu:
— Hôm nay anh đi bộ sớm hơn mọi khi.
Khải gật, hơi mỉm cười:
— Ừ. Anh… thấy dễ thở hơn khi đi vào sáng sớm.
Mai nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt như đọc được điều gì đó:
— Tốt rồi. Hãy cứ đi tiếp, mỗi ngày một ít. Nơi này hợp với anh.
Khải biết cô không chỉ nói về con đường ven hồ.
Anh dừng lại vài giây, rồi đáp:
— Ừ. Có lẽ cuối cùng anh đã tìm được một nơi để bắt đầu lại.
Mai khẽ cười, ánh nắng chiếu lên mái tóc khiến cô trông dịu dàng đến lạ.
Khải bước tiếp, nhưng trái tim anh ở lại thêm một nhịp.
Con đường ven hồ buổi sáng không chỉ giúp anh giải toả — nó đang dần dẫn anh đến một điều gì đó mới mẻ, nhẹ nhàng, và hy vọng hơn.