Thời gian trôi qua tại làng Hạ An nhanh như một cái chớp mắt, nhưng đối với Mai, mỗi ngày trôi qua đều là một sự biến chuyển kinh thiên động địa bên trong cơ thể. Khi bước sang tuổi mười bảy, vẻ đẹp của Mai không còn là sự dễ thương của một thiếu nữ thôn quê nữa. Nó đã kết tinh thành một thứ gì đó sắc lẹm, rực rỡ và đầy nguy hiểm.
Sự thức tỉnh của nhan sắc
Sáng hôm đó, Mai đứng trước chiếc gương đồng cũ kỹ trong buồng. Nắng sớm len lỏi qua khe cửa liếp, rọi thẳng vào bờ vai trần trắng muốt của cô. Mai ngắm nhìn chính mình và cảm thấy lạ lẫm. Làn da cô không chỉ trắng, mà nó còn tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo như ngọc trai dưới nước. Đôi mắt Mai – điểm nhấn đáng sợ nhất – giờ đây dường như có hai tầng đồng tử, sâu thăm thẳm, mỗi khi nhìn vào ai đó đều khiến họ có cảm giác như bị lôi tuột vào một vùng xoáy không lối thoát.
Cô chạm tay lên cổ mình, nơi mạch máu đập rộn ràng. Mai nhớ lại lời ông cố năm xưa về "loài hoa tu luyện". Cô bắt đầu nhận ra rằng nhan sắc này không chỉ là gen di truyền, nó là một thực thể sống đang lớn dần lên, đòi hỏi được nuôi dưỡng. Mỗi lần Mai soi gương, cô lại thấy mình xinh đẹp hơn ngày hôm trước một bậc, một sự xinh đẹp vượt quá giới hạn của con người bình thường.
Ma lực nơi bờ suối
Chiều hôm đó, Mai ra suối giặt đồ. Con suối vắng vẻ, nước trong vắt nhìn thấy cả những viên sỏi cuội. Khi cô cúi xuống, tà áo bà ba hơi trễ, để lộ xương quai xanh thanh mảnh và vùng cổ kiêu sa.
Từ phía bụi rậm bên kia bờ, Lâm – anh chàng thợ mộc khỏe mạnh nhất làng – đang đứng chôn chân tại chỗ. Lâm vốn là người hiền lành, đã có vợ con, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mai, đôi mắt anh ta bỗng trở nên dại đi. Anh ta nhìn thấy ở Mai không chỉ là một cô gái, mà là một ảo ảnh của tất cả những khao khát thầm kín nhất mà anh ta từng có.
Mai biết Lâm đang nhìn mình. Cô không hề sợ hãi hay vội vàng che chắn. Ngược lại, một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng cô. Mai khẽ ngước mắt lên, một ánh nhìn tình tứ nhưng lạnh lẽo nhắm thẳng vào Lâm. Cô khẽ nở một nụ cười nửa miệng – một nụ cười mà chính cô cũng không biết mình học được từ đâu.
Ngay lập tức, Lâm như người mất hồn. Anh ta bước xuống nước, mặc kệ quần áo ướt sũng, cứ thế tiến về phía Mai như một kẻ mộng du.
"Mai... em là tiên hay là quỷ?" - Lâm lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Mai không trả lời. Cô chỉ đứng dậy, để mặc cho những giọt nước từ ống tay áo nhỏ xuống, tạo thành những vòng tròn đồng tâm trên mặt suối. Khi Lâm chỉ còn cách cô một sải tay, Mai bỗng thu lại ánh nhìn, cô lạnh lùng xách giỏ đồ bước đi, để lại người đàn ông tội nghiệp đứng giữa dòng nước buốt giá, gương mặt bàng hoàng như vừa bị đánh cắp mất linh hồn. Tối hôm đó, người ta thấy Lâm ngồi thẫn thờ trước hiên nhà, vợ gọi không thưa, con khóc không dỗ, đôi mắt cứ nhìn trân trân vào khoảng không vô định, miệng lẩm bẩm tên Mai.
Sức mạnh của sự khao khát
Tin đồn về vẻ đẹp "ma mị" của Mai lan nhanh hơn cả dịch bệnh. Đàn ông trong làng Hạ An bắt đầu có những biểu hiện lạ. Những người vốn dĩ chăm chỉ làm lụng giờ đây chỉ chực chờ ở cổng nhà Mai. Những kẻ bặm trợn nhất cũng trở nên nhũn nhặn, run rẩy khi đứng trước mặt cô.
Mai tận hưởng điều đó. Cô nhận ra rằng mình không cần phải làm gì nhiều, chỉ cần một cái liếc mắt, một hơi thở nhẹ, hay một cử động xoay người cũng đủ để xoay chuyển tâm trí kẻ khác. Cô bắt đầu ý thức được việc "tu luyện" nhan sắc. Mai thích đứng dưới ánh trăng rằm, để hơi sương thấm đẫm vào da thịt. Mỗi lần như vậy, cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, và một luồng khí mát lạnh chạy dọc theo cột sống, nuôi dưỡng "đóa hồng đen" trong tim cô.
Nhưng đi kèm với quyền năng là những dấu hiệu báo trước điềm chẳng lành. Trong phòng ngủ của Mai, những bông hoa tươi cô hái vào buổi sáng thường héo rũ chỉ sau vài giờ, như thể chúng bị chính sự hiện diện của cô hút cạn nhựa sống. Những con chim nhỏ bay ngang cửa sổ thường đâm sầm vào kính hoặc rụng cánh chết ngay trên bệ cửa.
Sự lo âu của người bà
Bà nội Mai, một người phụ nữ tinh tế và nhạy cảm với những điều tâm linh, đã nhận ra sự thay đổi này. Bà nhìn thấy những vệt bóng tối ẩn hiện trong đôi mắt của cháu gái.
"Mai à, con đừng quá soi gương ban đêm," - Bà dặn dò khi thấy Mai cứ mải mê ngắm mình dưới ánh đèn dầu leo lét. "Gương là cửa ngõ của cõi âm. Con đẹp, nhưng cái đẹp này nó lạ lắm, nó không có gốc rễ của sự bình yên."
Mai chỉ cười nhạt, đôi môi đỏ mọng như máu tương phản với làn da trắng tuyết:
"Nội lo xa quá. Đẹp thì có gì là sai hả nội?"
Bà nội thở dài, bàn tay gầy guộc run rẩy lật lại những trang sách cũ của cụ Đồ Khang để lại. Bà biết, cái "tu luyện" mà cụ nhắc tới không phải là tu hành để thoát tục, mà là sự hấp thụ sinh khí để duy trì vẻ rực rỡ giả tạo. Mai đang vô tình bước vào một con đường không có lối về, nơi sắc đẹp là mồi nhử và linh hồn là cái giá phải trả.
Cao trào của sự mê hoặc
Đỉnh điểm là vào lễ hội mùa xuân của làng. Mai xuất hiện trong bộ áo dài lụa màu tím thẫm, mái tóc thề xõa ngang vai. Khi cô bước vào sân đình, tiếng chiêng trống dường như ngưng bặt. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía cô. Không chỉ có đám trai trẻ, mà ngay cả những bậc cao niên, những người đạo mạo nhất cũng không thể rời mắt.
Một gã nhà giàu từ tỉnh xa về chơi, thấy Mai thì lập tức say đắm. Hắn ta đem vàng bạc, lụa là đến tận nhà cầu thân. Hắn hứa hẹn cho Mai cuộc sống nhung lụa, cung phụng cô như một bà hoàng. Mai nhìn những thỏi vàng lấp lánh, cô không thấy tham lam, cô chỉ thấy khinh bỉ. Nhưng cô nhận ra, nhan sắc này có thể giúp cô thoát khỏi cái làng nghèo hẻo lánh này, giúp cô bước lên những nấc thang cao hơn của danh vọng.
Đêm đó, sau khi tiễn kẻ cầu thân ra về, Mai đứng một mình giữa sân, dưới bóng cây đại cổ thụ. Cô cảm thấy một luồng gió lạnh buốt thổi qua, dù là mùa xuân ấm áp. Tiếng thì thầm vang lên bên tai, không rõ là tiếng gió hay tiếng của một người đàn ông:
"Ngươi đẹp lắm... nhưng ngươi là của ta..."
Mai quay lại nhưng không thấy ai. Chỉ có bóng của cây đại in xuống đất như một bàn tay quỷ quái đang muốn chộp lấy cô. Cô khẽ rùng mình, nhưng rồi nỗi sợ nhanh chóng bị sự kiêu hãnh lấn át. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức. Mai chưa biết rằng, chính cái nhìn sắc lẹm ấy đã đánh thức một thực thể đáng sợ đang ngủ yên trong bóng tối của dòng họ cô, kẻ đã chờ đợi một "đóa hồng đen" hoàn hảo như cô từ hàng trăm năm qua.