Chàng thư sinh và sự thách thức của "Hoa độc"
Giữa đám đàn ông xôi thịt, thô kệch ở làng Hạ An, sự xuất hiện của Thành như một làn gió mát nhưng cũng đầy khiêu khích đối với Mai. Thành là con trai của một thầy giáo cũ trong làng, vừa từ thành phố trở về sau mấy năm đèn sách. Anh có dáng vẻ thanh mảnh, đôi mắt sáng thông tuệ và đặc biệt là một thái độ dửng dưng đến lạ lùng trước Mai.
Lần đầu tiên họ gặp nhau là ở thư viện cũ của đình làng. Mai, trong bộ váy lụa trắng muốt, cố tình đi ngang qua và để rơi chiếc khăn tay thêu hoa hồng đen ngay dưới chân Thành. Theo lẽ thường, bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ chộp lấy, hít hà mùi hương và nhìn cô bằng ánh mắt van nài. Nhưng Thành chỉ lẳng lặng nhặt lên, đưa trả cô với một cái gật đầu lịch sự rồi tiếp tục cúi xuống trang sách.
Cái tôi kiêu hãnh của Mai bị giáng một đòn chí mạng. Cô không chấp nhận được việc có một người đàn ông nhìn thấy cô mà không quỳ rạp xuống. Đêm đó, Mai đứng trước gương rất lâu. Cô thấy hình bóng mình trong gương như đang tách rời ra, một cái bóng mờ ảo thì thầm vào tai cô: "Hắn không yêu ngươi, vì tâm hồn hắn chưa bị vẩn đục. Hãy nhuộm đen nó bằng dục vọng của ngươi."
Cuộc đi săn dưới ánh trăng
Mai bắt đầu kế hoạch thu phục Thành. Không còn là những cái liếc mắt tình tứ, cô dùng đến sự "tu luyện" mà ông cố từng cảnh báo. Cô tìm đến những loại thảo mộc có mùi hương gây ảo giác, trộn với tinh dầu hoa quỳnh chỉ nở ban đêm.
Một buổi tối sương giăng mờ ảo trên cánh đồng sen cạn, Mai hẹn Thành ra để "hỏi về mấy chữ nho trong cuốn sổ của ông cố". Thành, với bản tính hiền lành, đã không từ chối.
Dưới ánh trăng mờ, Mai không mặc áo bà ba kín đáo như mọi khi. Cô diện một chiếc yếm đào mỏng manh, để lộ tấm lưng trần mịn màng như lòng trắng trứng gà. Mùi hương trên cơ thể cô tỏa ra, hòa quyện với mùi bùn non và hương sen, tạo thành một loại bùa chú không hình hài.
"Anh Thành, anh xem giúp em... chữ này nghĩa là gì?" - Mai tiến sát lại, hơi thở thơm tho phả vào cổ Thành.
Thành run rẩy. Lần đầu tiên, hàng rào lý trí của anh nứt vỡ. Khi anh nhìn vào đôi mắt của Mai, anh không thấy những con chữ nữa. Anh thấy một vực thẳm đầy hoa hồng, và chính anh đang rơi tự do vào đó. Mai khẽ chạm bàn tay lạnh buốt lên ngực Thành. Một luồng điện đen tối chạy từ tay cô, xuyên thẳng vào tim anh.
Đó không phải là tình yêu. Đó là sự chiếm đoạt về tâm linh.
Sự phản bội đầu tiên
Khi Thành đã hoàn toàn say đắm, coi Mai như nữ thần duy nhất của đời mình, thì cũng là lúc Mai cảm thấy chán chường. Cô nhận ra rằng khi một người đàn ông đã dâng hiến toàn bộ linh hồn cho cô, anh ta không còn giá trị lợi dụng nữa. Sinh khí của Thành dần bị Mai hút cạn qua những nụ hôn mị hoặc.
Đúng lúc đó, một gã công tử con quan huyện ghé qua làng trên chiếc xe ngựa sang trọng. Hắn mang theo sự hào nhoáng của đô thị, thứ mà Mai luôn khao khát. Trước mặt Thành, Mai thản nhiên bước lên xe của gã công tử, không một lời từ biệt, thậm chí không thèm nhìn lại chàng thư sinh tội nghiệp đang đứng chết lặng dưới gốc đa đầu làng.
"Mai! Tại sao?" - Thành gào lên trong tuyệt vọng.
Mai chỉ khẽ tựa đầu vào vai gã công tử, môi nở một nụ cười lạnh lẽo: "Vì anh không còn gì để tôi khám phá nữa. Anh chỉ là một trang sách đã đọc xong."
Sự điên loạn và tiếng cười trong gương
Sự phản bội đột ngột và tàn nhẫn của Mai khiến Thành suy sụp hoàn toàn. Anh không thể học, không thể ngủ. Hình ảnh Mai với tấm lưng trần và đôi mắt ma mị ám ảnh anh từng giây từng phút. Thành bắt đầu lẩm bẩm một mình, anh xé nát tất cả sách vở, chỉ để vẽ chân dung Mai lên tường bằng chính máu từ những đầu ngón tay mình.
Người dân làng Hạ An kinh hãi khi thấy chàng thư sinh tài hoa ngày nào giờ đầu bù tóc rối, chạy khắp làng và cười sằng sặc: "Hoa nở rồi! Hoa hồng đen đang ăn thịt tôi! Mai ơi, cho tôi thêm một cái nhìn nữa thôi!"
Đỉnh điểm là một đêm mưa giông, Thành đã trèo lên ngọn tháp cao nhất của chùa làng rồi gieo mình xuống. Cái chết của anh rúng động cả vùng quê nghèo.
Trong khi đó, ở căn buồng của mình, Mai đang chải tóc. Cô không hề hay biết, hoặc cố tình không muốn biết về cái chết của Thành. Nhưng khi cô nhìn vào gương, cô bỗng thấy một tia máu đỏ rực chảy ra từ khóe mắt của hình bóng mình trong gương. Phía sau lưng cô, một bóng đen lực lưỡng, mờ ảo xuất hiện. Đó chính là linh hồn của Thành, nhưng đã bị bóp méo bởi hận thù và dục vọng.
Tiếng cười của Thành vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong đầu của Mai: "Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi, Mai ạ. Cô đã nợ tôi một mạng người, và tôi sẽ đòi lại bằng cách không để bất kỳ người đàn ông nào chạm vào cô mà còn sống sót."
Mai bàng hoàng quay lại, nhưng căn phòng trống rỗng. Chỉ có mùi hương hoa quỳnh héo úa và cảm giác lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm lấy cô. Cô đã có được sự giàu sang từ gã công tử, đã có được sự phục tùng của Thành, nhưng cái giá phải trả là một hồn ma bắt đầu bám rễ vào cuộc đời cô.