MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Tình Từ Cõi ÂmChương 4: BƯỚC CHÂN VÀO GIỚI THƯỢNG LƯU - TRÒ CHƠI CỦA NHUNG LỤA

Người Tình Từ Cõi Âm

Chương 4: BƯỚC CHÂN VÀO GIỚI THƯỢNG LƯU - TRÒ CHƠI CỦA NHUNG LỤA

1,037 từ · ~6 phút đọc

Cái chết của Thành để lại một vệt đen dài trong tâm thức làng Hạ An, nhưng với Mai, nó chỉ như một cánh hoa rụng xuống mặt hồ, xao động chút rồi tan biến. Cô rời bỏ lũy tre làng trên chiếc xe ngựa sang trọng của gã công tử họ Trần – con trai một quan tri phủ khét tiếng giàu có vùng lân cận.

Mai bước vào dinh thự họ Trần không phải với tư cách một cô gái quê ngây thơ, mà như một nữ hoàng đang đi thu phục vương quốc mới.

Sự lột xác kinh diễm

Dinh thự của phủ tri phủ là một thế giới hoàn toàn khác: những cột gỗ lim đen bóng, những bức bình phong khảm xà cừ tinh xảo và mùi trầm hương ngào ngạt quanh năm. Để phù hợp với nơi này, Mai không còn mặc áo bà ba hay yếm đào nữa. Cô bắt đầu khoác lên mình những bộ áo dài lụa Hà Đông thượng hạng, thêu ren cầu kỳ theo lối tân thời.

Nhưng điều kỳ lạ là, càng mặc những thứ xa hoa, vẻ đẹp của Mai càng trở nên "lạnh". Làn da cô dưới ánh đèn măng-xông buổi tối không còn hồng hào mà trắng bệch như tượng sáp, mịn màng đến mức khiến người ta có cảm giác chạm vào sẽ bị bỏng lạnh. Cô học cách trang điểm của các quý cô thành thị: đôi môi tô son đỏ thẫm như máu bầm, đôi lông mày lá liễu sắc sảo.

Mỗi khi Mai xuất hiện trong các buổi yến tiệc của phủ, không gian dường như ngưng đọng. Các quan khách, từ những gã công tử bột cho đến những bậc tiền bối đạo mạo, đều cảm thấy một sức hút mãnh liệt, vừa khao khát vừa sợ hãi. Họ gọi cô là "Đóa Thiên Hương xứ Bắc", nhưng sau lưng, những người đàn bà trong phủ lại thầm thì gọi cô là "Hồ ly tinh tái thế".

Cuộc sống xa hoa nhưng trống rỗng

Mai được công tử họ Trần cưng chiều hết mực. Hắn sẵn sàng chi hàng đống tiền để mua cho cô những bộ trang sức kim cương, ngọc bích từ tận bên Tây. Mai sống trong nhung lụa, ăn những món cao lương mỹ vị, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy no đủ.

Cái "đóa hoa tu luyện" trong người cô dường như đang đòi hỏi nhiều hơn là vật chất. Cô cần sự tôn thờ, cần nhìn thấy những người đàn ông quyền lực nhất phải quỳ dưới chân mình, và quan trọng nhất, cô cần "sinh khí". Mai nhận ra rằng, mỗi khi cô khiến một người đàn ông say đắm đến mức phát điên, cô lại thấy mình trẻ ra, đôi mắt lại càng thêm rực rỡ.

Tuy nhiên, giữa những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, Mai bắt đầu cảm thấy sự hiện diện của "kẻ thứ ba".

Bóng ma trong lụa là

Có những đêm, khi công tử họ Trần đã say khướt và ngủ thiếp đi bên cạnh, Mai đứng một mình bên cửa sổ nhìn ra vườn thượng uyển. Trong không gian tĩnh mịch, cô nghe thấy tiếng xào xạc của lụa, không phải từ váy áo của mình, mà là từ một góc tối trong phòng.

Một lần, khi đang soi gương để tháo bỏ những chiếc trâm vàng trên tóc, Mai bỗng khựng lại. Trong tấm gương lớn viền bạc, cô không chỉ thấy hình bóng mình. Phía sau vai cô, thấp thoáng một bóng người đàn ông cao lớn, cởi trần, da thịt xám ngắt như người chết trôi. Bóng hình đó không có mặt rõ ràng, nhưng đôi mắt rực cháy sự căm hận và dục vọng không thể che giấu.

Mai quay ngoắt lại, nhưng căn phòng vẫn trống không. Chỉ có chiếc rèm cửa khẽ đung đưa dù cửa sổ đã đóng kín.

Mùi hương hoa quỳnh héo úa – thứ mùi gắn liền với cái chết của Thành – lại một lần nữa xộc vào mũi cô, nồng nặc đến buồn nôn. Mai bắt đầu lạm dụng nước hoa ngoại quốc để át đi cái mùi tử khí ấy, nhưng vô ích. Nó dường như phát ra từ chính bên trong lỗ chân lông của cô.

Trò chơi quyền lực

Để quên đi nỗi sợ hãi đang lớn dần, Mai càng dấn sâu vào những cuộc ngoại giao đen tối. Cô bắt đầu dùng nhan sắc của mình để can thiệp vào việc làm ăn của nhà họ Trần. Cô quyến rũ những đối tác của tri phủ, khiến họ ký kết những bản hợp đồng bất lợi chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô.

Mai nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Đàn ông càng quyền lực, linh hồn của họ càng thối nát, và đó lại là "thức ăn" tuyệt vời nhất cho nhan sắc của cô. Cô bắt đầu điều khiển công tử họ Trần như một con rối, biến hắn thành kẻ bù nhìn để cô thực sự nắm quyền lực trong bóng tối của dinh thự.

Nhưng cái giá phải trả bắt đầu lộ diện. Một buổi sáng, khi thức dậy, Mai kinh hoàng phát hiện một sợi tóc bạc trắng nằm trên gối. Cô chỉ mới chưa đầy hai mươi tuổi. Sợi tóc ấy như một lời cảnh báo rằng: nhan sắc cô đang vay mượn từ bóng tối, và bóng tối bắt đầu đòi lại món nợ bằng chính tuổi xuân của cô.

Đêm đó, trong cơn mơ màng, Mai cảm thấy một bàn tay lạnh giá, thô ráp vuốt ve dọc theo đùi mình. Cô muốn hét lên nhưng cổ họng như bị ai đó bóp chặt. Tiếng thì thầm của Thành lại vang lên, lần này rõ mồn một: "Nhung lụa này... không che được mùi xác chết trên người cô đâu, Mai ạ. Cô càng rực rỡ, tôi càng gần cô hơn."

Mai bừng tỉnh, mồ hôi vã ra như tắm. Cô nhìn vào chiếc gương đồng, và lần này, cô thấy bóng ma ấy không còn đứng xa nữa. Nó đang đứng ngay sát sau lưng, hai cánh tay lực lưỡng mờ ảo đang vòng qua cổ cô như một chiếc thòng lọng vô hình.