Gia đình họ Lâm dạo này thường xuyên xảy ra những cuộc tranh luận về việc giáo dục bé Tuệ. Khi bé lên bốn tuổi, sự thông minh và lém lỉnh bắt đầu bộc phát khiến Lâm Quân và Lâm Vũ đau đầu không ít.
Một ngày cuối tuần, cả nhà đi trung tâm thương mại. Bé Tuệ đứng trước một gian hàng đồ chơi lộng lẫy và dừng chân tại một bộ đồ chơi làm bếp có giá không hề rẻ. Bé nhìn bộ đồ chơi, rồi nhìn ba với ánh mắt "long lanh" nhất có thể.
Lâm Quân – người đàn ông vốn nổi tiếng là "sát thủ hợp đồng" – ngay lập tức rút ví: "Thích không? Ba mua cho con."
"Không được!" Lâm Vũ lên tiếng ngăn cản. "Ba, mẹ đã nói là mỗi tháng chỉ được mua một món đồ chơi lớn. Tuần trước ba vừa mua cho em bộ Lego rồi."
Lâm Quân lúng túng: "Thì... cái này là phần thưởng vì hôm nay con bé... tự đi tất mà không cần ai giúp."
Lâm Vũ khoanh tay, ra dáng một người anh nghiêm khắc: "Ba đang làm hư em đấy. Sau này em ấy sẽ nghĩ chỉ cần làm nũng là có tất cả."
Bé Tuệ thấy tình hình không ổn, liền chuyển sang phương án B. Bé không khóc, không quấy, mà đi lại gần Lâm Vũ, nắm lấy vạt áo cậu, khẽ đung đưa: "Anh Vũ... Tuệ... nấu cơm cho anh ăn. Bộ này... có chảo... có cá..."
Lâm Vũ nhìn em, lòng sắt đá bắt đầu lung lay. Cậu tưởng tượng cảnh bé Tuệ lóng ngóng cầm cái chảo nhựa "nấu" cho cậu ăn, bỗng thấy tim mình mềm xèo. Nhưng cậu vẫn cố giữ vững lập trường: "Không là không. Em phải học cách chờ đợi."
Bé Tuệ xị mặt, buông tay anh trai ra, lầm lũi đi về phía mẹ. Diệp Chi đứng quan sát nãy giờ, cô mỉm cười nói: "Được rồi, mẹ có một đề nghị. Nếu trong một tuần tới, Tuệ Tuệ tự dọn dẹp đồ chơi sau khi chơi xong và không ăn kẹo trước khi đi ngủ, cuối tuần sau anh Vũ sẽ đưa con đi mua bộ này. Đồng ý không?"
Bé Tuệ gật đầu lia lịa: "Đồng ý! Tuệ... ngoan!"
Thế là suốt một tuần đó, nhà họ Lâm chứng kiến một cảnh tượng lạ lùng. Bé Tuệ chăm chỉ dọn dẹp đến mức sàn nhà sạch bóng, thậm chí bé còn đi dọn dẹp luôn cả phòng của anh trai (khiến Lâm Vũ phải dở khóc dở cười tìm lại những mẩu bút chì bị em "dọn" đi mất).
Lâm Vũ đứng ở cửa phòng, nhìn em gái cặm cụi xếp từng khối gỗ vào hộp, mồ hôi lấm tấm trên trán, cậu bỗng thấy mình hơi quá đáng. Tối hôm đó, cậu bí mật lấy tiền tiết kiệm từ việc làm thêm (viết phần mềm cho công ty của chú bạn ba) và ra cửa hàng mua bộ đồ chơi đó về.
Sáng sớm hôm sau, khi bé Tuệ vừa ngủ dậy, bé thấy bộ đồ chơi làm bếp đã đặt ngay cạnh giường mình kèm theo một tờ giấy nhỏ viết tay: "Tặng Tuệ vì đã rất nỗ lực. Ký tên: Anh Vũ."
Bé Tuệ hét lên sung sướng, chạy ngay sang phòng Lâm Vũ, nhảy lên giường đánh thức anh trai: "Vũ! Vũ! Cá... chảo... yêu Vũ nhất!"
Lâm Quân đứng ở hành lang nhìn vào, chép miệng: "Đấy, bảo tôi làm hư con, rốt cuộc người không chịu nổi trước lại chính là nó."
Diệp Chi đi tới, vỗ nhẹ vào vai chồng: "Anh không thấy sao? Anh mua cho con là vì anh chiều con, còn Tiểu Vũ mua cho con là vì thằng bé muốn khích lệ sự nỗ lực của em. Hai cách yêu thương khác nhau, nhưng đều là tình thân cả."
Cuối tuần đó, cả nhà được thưởng thức món "cá nhựa chiên" và "canh không khí" do đầu bếp Lâm Tuệ thực hiện. Lâm Vũ và Lâm Quân mỗi người cầm một chiếc bát nhựa, giả vờ ăn rất ngon lành dưới ánh mắt mong chờ của bé Tuệ.
Trong không gian tràn ngập tiếng cười của căn hộ nhỏ, Lâm Vũ nhận ra rằng, dù em gái có là "bình rượu mơ" ngọt ngào hay "thùng thuốc súng" nghịch ngợm, thì cậu vẫn cam tâm tình nguyện bị em "dắt mũi" cả đời.
Năm tháng cứ thế trôi đi, chậm rãi và sâu lắng. Gia đình họ Lâm không có những biến cố động trời, chỉ có những mẩu chuyện đời thường giản dị như thế, dệt nên một tấm thảm hạnh phúc rực rỡ sắc màu.